Tối qua tao xem phim Close xong giờ vẫn còn đang vật vã tìm lời để diễn tả cái cảm giác tan nát cõi lòng nó gây ra ấy. Phim Bỉ này kể về hai đứa bạn 13 tuổi thân thiết hơn cả tri kỷ, tình bạn còn chặt chẽ hơn cả anh em ruột, rồi lại phơi bày cái kiểu chuyện trò trẻ con tầm thường có thể làm vỡ tan cái gì đó ấm áp đến thế thành từng mảnh vụn. Phim này y như biển cả: đẹp, mênh mông, dưới vẻ ngoài tĩnh lặng là cả một vực sâu sóng dữ. Diễn viên thì tuyệt vời, kịch bản và quay phim thì khỏi phải bàn. Nếu mà mày thích Moonlight và Manchester by the Sea thì chắc chắn mày cũng sẽ mê phim này như tao. Đây là một trong những phim gây ấn tượng mạnh nhất mà tao từng xem.
Cái cú twist làm tao bất ngờ đến nỗi choáng váng luôn. Khi mà bọn trẻ được bảo phải đến phòng tập thể dục sau chuyến đi, lúc đầu tao còn nghĩ "đừng nói là Remi chết đấy nhé, tao ghét phim này mất". Phim trước của đạo diễn Lukas Dhont là Girl cũng có một cú twist kiểu lợi dụng, thất bại tương tự. Nhưng Close đã làm tất cả và hơn thế nữa để biện minh cho cú sốc cái chết của Remi. Đây là một bộ phim tuyệt vời về nỗi đau và sự day dứt, chỉ có Casey Affleck trong Manchester by the Sea mới sánh được. Eden Dambrine đã làm tan nát trái tim tao. Một vài cảnh cứ ám ảnh mãi trong đầu tao là cảnh Leo chơi khúc côn cầu, vài tháng sau khi Remi mất, vẫn cứ tê liệt và vô cảm, choáng váng trong ánh đèn nhấp nháy - mày có thể cảm nhận được gánh nặng khủng khiếp trên vai thằng bé. Một cảnh khác cũng sẽ mãi in sâu trong tâm trí tao là khi Leo quay lại thăm phòng của Remi, với mẹ của Remi đứng nhìn, trên khuôn mặt bà là cả một hỗn hợp cảm xúc mãnh liệt và mâu thuẫn, bà cứ ôm lấy Leo khiến thằng bé phải bỏ chạy. Anh trai Leo an ủi nó. Cảnh cãi nhau giữa Leo và Remi, sự sốc và bối rối trên khuôn mặt Remi mỗi khi Leo từ chối nó. Cánh đồng hoa. Cảnh này tao thấy nó gần gũi với mình dù tao chỉ liên hệ về mặt chủ đề nam tính và nỗi sợ phải quá gần gũi với ai đó khi còn là một cậu bé tuổi teen. Nó sẽ theo tao rất lâu.