Thêm một cuốn sách của V.E. Schwab nữa mà tớ đọc ầm ầm và thích mê luôn!
Cuộc đời vô hình của Addie LaRue là câu chuyện dựa trên kiểu "bán linh hồn cho quỷ dữ", và tất nhiên, giao kèo không đơn giản như vẻ ngoài của nó. Cuốn sách này kể về sự mất mát, sự lãng quên, sự tồn tại vô nghĩa, nhưng vẫn luôn có điều gì đó mà nhân vật chính luôn đấu tranh. Addie đã làm một giao kèo để sống mãi mãi, nhưng điều kiện là không ai cô gặp nhớ cô: ngay khi đóng cửa hay người đó rời xa Addie, họ quên cô, trong khi Addie vẫn nhớ. Điều này thay đổi khi, trong một hiệu sách, một chàng trai nhớ ra cô.
Cốt truyện: Bản thân cốt truyện không thực sự nổi bật. Đây là một cuốn tiểu thuyết khá tập trung vào nhân vật, kể câu chuyện không chỉ của Addie, mà còn của Henry, chàng trai bán sách nhớ cô. Yếu tố bi kịch hiện diện xuyên suốt cuốn sách khi lời kể nhảy từ hiện tại sang quá khứ: người đọc cùng Addie trải qua cuộc đời, tìm hiểu cách cô đối phó với việc bị lãng quên và động lực thôi thúc cô không bỏ cuộc và khuất phục trước "quỷ dữ" qua nhiều thời kỳ. Đọc khoảng 1/4 đầu hơi chậm, rồi nhanh dần lên, và cuối cùng thì tốc độ khá nhanh. Nhịp độ này là có chủ đích vì có yếu tố thời gian đếm ngược, nên Schwab đã làm rất tốt trong việc thu hút người đọc vào câu chuyện.
Nhân vật: Addie, Henry, Luc: họ là những nhân vật có ít điểm chung, nhưng lại được kết nối với nhau bởi, dường như, sự tình cờ. Không thể nói về sự phát triển nhân vật hoàn hảo, gần như không có, nhưng những sai lầm mà các nhân vật mắc phải và thái độ của họ là điều khuyến khích người đọc suy ngẫm về cuộc sống sau khi đọc xong sách. Tình yêu là một động lực mạnh mẽ cho sự phát triển của các sự kiện trong sách, mặc dù đó là một kiểu tình yêu khá bất thường, và liệu tình yêu mà các nhân vật trải qua có thật hay không, đó là điều người đọc phải tự suy nghĩ. Cá nhân tớ thì đọc cuốn sách này với tâm thế khá thoải mái, vì đôi khi tớ thấy các nhân vật hơi thiếu chính xác trong việc hiểu cảm xúc của mình (có thể tớ thiên vị).
Lối viết: Tớ thấy một số bài review nói về ngôn ngữ hiện đại mà Schwab sử dụng trong bối cảnh những năm 1700-1800. Phải công nhận là dù tớ không để ý khi đọc, nhưng câu hỏi đặt ra sau khi đọc xong là đâu là phần xảy ra trong quá khứ và đâu là hiện tại. Vì sử dụng ngôn ngữ hiện đại xuyên suốt nên dòng thời gian hơi bị mờ (tuy nhiên, năm được ghi ở đầu mỗi chương). Lối viết của Schwab rất tuyệt vời. Cô ấy làm rất tốt việc truyền tải cảm xúc qua từ ngữ, tạo nên bản sắc cho nhân vật, cuốn hút người đọc vào từng trang sách. Lối viết của cô ấy khá đơn giản, nhưng câu chuyện lại càng lúc càng phức tạp khi đọc.
Cuộc đời vô hình của Addie LaRue là một cuốn sách hơi kỳ quái, đề cập đến những chủ đề đen tối và để lại cho người đọc cảm giác tiếc nuối khó tả.
Edit: Tớ sẽ không gọi cuốn sách này là sách ngôn tình vì khía cạnh tình yêu có nhiều tầng nghĩa hơn. Mặc dù sách đề cập đến tình yêu, nhưng ý nghĩa tổng thể sâu sắc hơn nhiều.