Nghĩ lại về thời DBZ ngày xưa, nhớ đến cái chết của Vegeta (lúc anh ta tự sát để giết Buu), Goku (lúc anh ta chết khi giết Raditz và hy sinh thân mình để cứu Trái Đất khỏi Cell), và những chiến binh Z còn lại (những người đã chết dưới tay những kẻ phản diện chính từ những saga trước), tôi đã nghĩ cuộc đời của họ đã chấm dứt, nhưng rồi tôi nhận ra là có Ngọc Rồng và Ngọc Rồng Namek, vậy tại sao tôi lại cảm thấy buồn cho những nhân vật mà tôi biết kiểu gì cũng có thể sống lại?
Không chỉ vậy, mà ngay cả khi ai đó chết, tôi đã thấy người ta vẫn giữ được xác, nhưng có cái vòng hào quang trên đầu (biểu thị là họ đã chết). Có cái vụ "người chết sẽ biến mất nếu chết lần nữa", nhưng chẳng phải Siêu Ngọc Rồng đã làm cho cái đó thành vô nghĩa rồi sao?
Ngoài ra, một điều tôi nhận thấy là trong Saga Buu, khi Gohan một mình chiến đấu với Super Buu, Goku không thể đến giúp vì hết giờ. Tuy nhiên, chúng ta thấy Lão Kai có thể hi sinh mạng sống của mình cho Goku, kiểu như đổi mạng, theo nghĩa đen luôn. Khả năng đó chỉ dành riêng cho các Kai hay ai cũng làm được? Nếu đúng như vậy, thì lại càng có lý do để thấy cái chết "bình thường" trong DBZ/DBS/DB.
-
Có Ngọc Rồng và Ngọc Rồng Namek có thể ước người sống lại
-
Siêu Ngọc Rồng có thể làm bất cứ điều gì
-
Khả năng đổi mạng (được thể hiện bởi Lão Kai)
-
Giữ được xác dù đã chết (bạn sẽ có một cái hào quang đẹp)
Không phải là tôi không buồn về những cái chết trước đây trong DBZ, nhưng tôi thấy cũng ổn nếu có ai đó chết trong DBS (mà hình như chưa có, sửa lưng tôi nếu tôi sai). Ý tôi là, cứ ước họ sống lại hoặc hi sinh mạng sống của bạn, đúng không?
Cứ thoải mái chia sẻ suy nghĩ của bạn nhé!