Thế là hết đi lễ, anh trai vừa thương em vừa bực mình càu nhàu: “Cái miệng như cái loa…”. Từ đấy anh không cho đi lễ cùng nữa. Hơn nữa, vì là anh lớn trong nhà, một mình với công việc tưới tiêu ở rẫy, anh cũng chẳng thể dậy sớm để đi lễ nữa. Tôi mon men đến mượn xe đạp của anh đi lễ. Khổ nỗi cái chân còn ngắn nên mỗi lần ngồi lên cái yên xe đạp, là một lần chó trong nhà người ta lại đuổi theo sủa inh ỏi. Nghĩ lại thấy cũng vui! Một mình đến Nhà Thờ, mỗi lần ra khỏi nhà là tôi bắt đầu đọc kinh, nói thầm “xin Chúa đi đến Nhà Thờ với con cho con đừng thấy ma, đừng để chó đuổi con”. Ma thì tôi chẳng thấy nhưng mà chó thì vẫn đuổi, tôi cố gắng đạp xe thật nhanh sau đó đu hai cái giò lên để cho khỏi bị cắn. Những hôm trời mưa to, đất dính vào xe, tôi không thể đi lễ được. Nhìn thấy các Sơ, tôi ước ao trong lòng: “Mai mốt lớn lên đi tu, đi lễ cho gần đỡ sợ và đỡ mệt”. Suy nghĩ ấy đã nuôi dần ý định đi tu trong tôi mà tôi cũng chẳng hay biết.
Ngày này qua tháng khác, tôi vẫn đều đặn đến Nhà Thờ, cho đến một hôm sau Thánh lễ, trời mưa lớn nên mọi người đều đứng lại vì chẳng ai biết trước mà mang theo dù. Tôi đứng cạnh một Sơ, sau khi trò chuyện đôi ba câu, Sơ liền hỏi: “Con có thích học lớp dự tu không?”. Tôi cười cười: “Dạ, con chưa đủ tuổi để vào lớp dự tu”. Sơ nói: “Không sao, Sơ xin cho con vào học”. Thế là tôi rủ thêm bạn đi học cùng cho vui, có người cùng đi lễ thì đỡ sợ.
Tháng ngày êm đềm trôi qua, lớp dự tu chúng tôi có biết bao niềm vui. Nhưng niềm vui ấy cũng qua nhanh khi tôi bước vào Phổ thông. Có lẽ, ở cái tuổi dở dở ương ương, tôi không còn sợ gì như trước đây. Lúc này điện cũng đã về làng, sáng hơn, đẹp hơn, dường như làm lu mờ đi hình ảnh “ma sơ” đi Nhà Thờ, lại quên lời mong ước thuở nhỏ trong tôi . Ý thức trách nhiệm của mình nơi gia đình, tôi ra sức phụ ba mẹ công việc ở nương rẫy. Thời gian rảnh và mùa hè tôi kiếm việc làm thêm để trang trải cho việc học năm tới của bốn chị em.
Hết Phổ thông, tôi băn khoăn do dự nhiều lần: Mình có nên đi tu luôn hay ở nhà đi học một ngành nghề nào đó, rồi tính tiếp. Đơn giản là tôi muốn ở nhà vừa học vừa làm, có thể sống tự lập đủ trang trải cho bản thân và phụ giúp ba mẹ. Nhưng tôi tính không bằng trời tính. Tôi vẫn muốn đi tìm hiểu vài nhà dòng để có thể chọn lựa ở đâu phù hợp với mình. Tôi được Thầy giới thiệu đến gặp một Sơ Dòng Chúa Quan Phòng. Muốn vào Dòng Sơ thì phải đi tìm hiểu ít là một lần và Sơ hẹn gặp tôi vào ngày 11.08. Tôi trở về nhà ít hôm, Thầy gọi báo cho tôi đến ngày đi, tôi và một đứa bạn lên gặp Sơ, và Sơ trả lời: “Nhận tôi vào Dòng, còn bạn… thì Sơ không nhận.” Lúc ấy, tôi thắc mắc: “Sơ bảo con là đi tìm hiểu rồi sau đó sẽ có giấy báo về, nhưng mà chúng con chưa đi tìm hiểu mà?” Thầy tiếp lời : “Đó là tin vui cho con, đi tìm hiểu để cho hợp tình hợp lý thôi, chứ khi gặp và trò chuyện với các con là Sơ đã quyết định nhận các con vào tu hay không rồi.” Tôi cười nhưng trong lòng chẳng vui tí nào vì có điều gì đó khó hiểu quá đối với tôi lúc này. Với lại tôi chỉ muốn có ai đó đi cùng cho vui chứ đến một nơi lạ lẫm một mình chán lắm.
Một hôm, Sơ Hiền ở cộng đoàn Mai Hòa xuống nhà gặp mẹ tôi hỏi tôi có đi tu không thì tối mùng 08 tháng 08 Dì dẫn đi. Tôi không nhớ rõ hồi đó tôi đang ở đâu nữa, nhưng chỉ nhớ là không ở nhà mấy ngày. Mẹ gọi điện cho tôi: “Con có đi thì về trả lời với Sơ rồi chuẩn bị đồ mà đi”.
Sáng hôm sau, tôi trở về nhà và quyết định đi vào Nhà Dòng giữa bao lo lắng và dự tính gác lại một bên. Lúc này đây trong tôi chẳng có suy nghĩ gì hết ngoài việc đi tu. Vào Nhà Dòng rồi thì lại có biết bao dự tính ùa về níu kéo tôi trở về với gia đình nơi mà tôi đặt hết cả tình yêu ở đó. Tôi khóc nhiều lần với Chúa, tôi muốn trở về để phụ ba mẹ lo cho các em học hành, tôi sợ em tôi bỏ bê việc học. Chỉ có cố gắng học, chúng tôi mới có cái nhìn mới mẻ hơn, tương lai mới được mở rộng. Tôi muốn hy sinh nhiều cho em và gia đình. Nhiều lần tôi đã xin về và có lần tôi quyết định về luôn, nhưng rồi chỉ được một tháng, tôi lại xin trở lại Nhà Dòng. Ở nhà có một động lực thúc đẩy bên trong làm tôi phải đi, dù rằng tôi chẳng muốn đi tí nào. Tôi xin trở lại Nhà Dòng. Ai đó sẽ nghĩ rằng đó là quyết định bồng bột, riêng tôi vẫn nghĩ chỉ có mình mới biết nội tâm của mình và mình mới biết mình phải đấu tranh cho chọn lựa của mình thế nào mà thôi.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy nhiều lúc mình lo mất phần của Chúa. Thật ra thì Chúa đã lo cho tôi tất cả hơn những gì tôi nghĩ. Thế đấy, theo Chúa, nhưng mà vẫn muốn dắt Chúa đi theo mình, rốt cuộc ai phải theo ai? Tôi thầm cười bản thân ngố ơi là ngố, hơn cả “ngố rừng”.
Rồi từng ngày, tôi trải qua từng giai đoạn trong đời tu. Những bước đi non yếu chập chững nhiều lần tôi đã vấp ngã, nhưng sau mỗi lần vấp ngã, tôi được Chúa nâng dậy nắm lấy tay tôi và bước tiếp. Cuộc đời có Chúa đồng hành và cảm nhận được Chúa ngay bên thì quả là một niềm hạnh phúc!
Hết bốn năm Đệ tử miệt mài trong việc học chuyên môn, tôi được mời bước thêm một giai đoạn, Tiền Tập viện. Nơi đây là cơ hội để tôi được huấn luyện, tôi được tập sống đời sống chung, làm việc, học hành, vui chơi, tôi ý thức sống tinh thần trách nhiệm và đồng trách nhiệm trong công việc bổn phận được trao và tập sống đời sống cầu nguyện gắn bó với Chúa. Giai đoạn này để lại trong tôi không ít kỷ niệm những lần cùng nhau học mà chơi, chơi mà học trong các cuộc thi đố vui, hoạt động ngoài trời và những công việc chung. Mặc dù có không ít những va chạm, khó khăn, khó hiểu trong đời sống chung, với tôi tất cả là để cho chúng tôi cùng được lớn lên. Chúng tôi giống như những hòn đá đầy góc cạnh ở mọi nơi được người ta mang về và đặt cạnh nhau, cọ xát vào nhau, mài dũa để những góc cạnh ấy bóng nhẵn và trở nên đẹp, ai cũng có thể cầm nắm mà không bị thương tích. Để có sự nhẵn bóng ấy là sự đánh đổi cho những lần vấp ngã và thương tích đầy mình. Đôi chân làm cho tôi trở nên trĩu nặng không muốn bước, tôi lại cảm nhận bàn tay nâng đỡ của Chúa trong cầu nguyện, lời động viên chia sẻ của Dì Giáo và chị em. Từ những khó khăn ấy, Chúa lại cho thấy niềm vui của tình chị em trong đời sống theo Chúa để rồi tôi can đảm làm đơn xin Dì Tổng chấp thuận cho được bước lên giai đoạn mới. Tôi vui mừng cùng chị em bước lên giai đoạn Tập viện.
Tập viện - giai đoạn mà người ta vẫn ví von là “mùa xuân của ơn gọi” trong Hội Dòng. Giai đoạn này luôn là một lực hấp dẫn thu hút mọi người, và Đấng Sáng lập đã gọi là “kho tàng thánh thiêng”. “Kho” quan trọng nhất của Hội Dòng để rồi tương lai tôi có là một nữ tu Mến Thánh Gía chính hiệu thực thụ hay không, phần lớn là nhờ giai đoạn này.Trong giai đoạn này, tôi được học để biết Chúa hơn qua đời sống gắn bó mật thiết với Chúa và tập sống Linh đạo Mến Thánh Giá với những công việc rất đỗi bình thường trong phòng Thánh, phụng vụ, đàn, hát, làm vườn, thêu khăn Thánh, làm nơ… Công việc tuy nhỏ bé nhưng với một tình yêu lớn dành cho Đức Kitô. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi có một cái Tết xa gia đình, để ở lại đón Tết với gia đình mới là gia đình Hội Dòng. Cảm giác đầu tiên khi tất cả mọi người về hết chỉ còn lại các Dì lớn và chị em Tập sinh, ngôi nhà nhộn nhịp trở nên im ắng làm cho tôi càng nhớ nhà. Nhưng tôi lại có một niềm vui lớn hơn là được ở lại trọn vẹn với Chúa và với chị em.
Đêm giao thừa năm ấy, sau khi tất cả mọi việc đã hoàn tất, từ Thánh lễ giao thừa cho đến việc chuẩn bị Thánh lễ đầu năm ngày mai,… lần đầu tiên tôi được lên nóc nhà đón giao thừa ngắm pháo bông, tất cả chị em hò hét vui vẻ rồi chúc mừng nhau năm mới. Tôi cảm nhận như được trở về với tuổi thơ vui mừng trong ngày Tết. Sáng ngày Mồng Một Tết, sau Thánh lễ và dùng điểm tâm chung, chúng tôi lên Nhà Tập, bày hết bánh kẹo ra nhâm nhi và cùng nhau ngồi trò chuyện cười đùa. Anh trai gọi điện cho tôi hỏi: “Ăn Tết có vui không?” Tôi trả lời: “Tết vui, cái gì cũng có anh ơi, chỉ thiếu gia đình thôi.”
Thôi nôi Tập “ngặt”, tôi đi thực tập tông đồ tại một cộng đoàn, nơi đây tôi hiểu đời sống cộng đoàn là thế nào để rồi sau khi hết thời gian thực tập, tôi làm đơn xin được tuyên khấn lần đầu.
Ngày 14.06.2017, tôi được tuyên khấn lần đầu trong Hội Dòng. Sau đó, tôi nhận “bài sai” tông đồ tại cộng đoàn Nhà Mẹ. Hai năm tông đồ tại cộng đoàn Nhà Mẹ, tôi cảm nhận được tình yêu mà Chúa dành cho tôi ngang qua cộng đoàn. Chập chững những bước đi đầy bỡ ngỡ, tôi được sự chỉ dẫn của Dì Phụ trách cộng đoàn trong việc tông đồ. Dì luôn tạo điều kiện cho tôi sống trọn vẹn sứ vụ và đời sống cầu nguyện, luôn nhắc nhở tôi trung thành trong đời sống cầu nguyện và cố gắng sắp xếp để dành thời gian cho việc học. Tôi cảm nhận niềm hạnh phúc thật sự trong đời sống cộng đoàn và sự nâng đỡ của chị em.