Thơ của Nguyễn Bính từ lâu đã được nhiều người yêu mến bởi sự giản dị, chân chất, mộc mạc, nhẹ nhàng, trong sáng, và hồn nhiên như ca dao trữ tình. Ngâm thơ Nguyễn Bính giúp người đọc cảm nhận được rõ hơn về hồn thơ được Nguyễn Bính đưa vào trong tác phẩm. Sau đây là tổng hợp các bài thơ hay nhất của Nguyễn Bính đã được Hoatieu sưu tầm xin chia sẻ đến bạn đọc.
- Những bài thơ hay về mùa hè
Thơ tình Nguyễn Bính luôn đọng lại trong lòng độc giả như một bức tranh muôn màu sắc với bao nhiêu cung bậc cảm xúc khi yêu ẩn sau trong đó. Dưới đây là những bài thơ của tác giả Nguyễn Bính đặc sắc, mời bạn đọc cùng xem và cảm nhận.
1. Tương tư Nguyễn Bính
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,Một người chín nhớ mười mong một người.Gió mưa là bệnh của giời,Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.Hai thôn chung lại một làng,Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?Ngày qua ngày lại qua ngày,Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.Bảo rằng cách trở đò giang,Không sang là chẳng đường sang đã đành.Nhưng đây cách một đầu đình,Có xa xôi mấy mà tình xa xôi...
Tương tư thức mấy đêm rồi,Biết cho ai, hỏi ai người biết cho!Bao giờ bến mới gặp đò?Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?
Nhà em có một giàn giầu,Nhà anh có một hàng cau liên phòng.Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?
2. Mưa xuân Nguyễn Bính
Em là con gái trong khung cửiDệt lụa quanh năm với mẹ già.Lòng trẻ còn như cây lụa trắng,Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay,Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy.Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ,Mẹ bảo: Thôn Đoài hát tối nay.
Lòng thấy giăng tơ một mối tình.Em ngừng thoi lại giữa tay xinh.Hình như hai má em bừng đỏ,Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn,Em ngửa bàn tay trước mái hiên.Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh,Thế nào anh ấy chẳng sang xem.
Em xin phép mẹ vội vàng đi,Mẹ bảo: xem về kể mẹ nghe.Mưa nhỏ nên em không ướt áo,Thôn Đoài cách có một thôi đê.
Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm,Em mải tìm anh chả thiết xem.Chắc hẳn đêm nay đường cửi lạnh,Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang anh chả sang,Thế mà hôm nọ hát bên làng.Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn,Để cả mùa xuân cũng bẽ bàng.
Mình em lầm lụi trên đường về,Có ngắn gì đâu môt dải đê!Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt,Lạnh lùng em tủi với đêm khuya.
Em giận hờn anh cho đến sáng,Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì.“- Thưa u họ hát...” Rồi em thấyNước mắt tràn ra, em ngoảnh đi.
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay,Hoa xoan đã nát dưới chân giày.Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ,Mẹ bảo mùa xuân đã cạn ngày.
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày!Bao giờ em mới gặp anh đây?Bao giờ Hội Đặng đi ngang ngõ,Để mẹ em rằng hát tối nay?
3. Chân quê Nguyễn Bính
Hôm qua em đi tỉnh về,Đợi em ở mãi con đê đầu làng.Khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng.Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!Nào đâu cái yếm lụa sồi?Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?Nào đâu cái áo tứ thân?Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?
Nói ra sợ mất lòng em,Van em! Em hãy giữ nguyên quê mùa.Như hôm em đi lễ chùa,Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh.Hoa chanh nở giữa vườn chanh,Thầy u mình với chúng mình chân quê.Hôm qua em đi tỉnh về,Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.
4. Ghen Nguyễn Bính
Cô nhân tình bé của tôi ơi!Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cườiNhững lúc có tôi, và mắt chỉNhìn tôi những lúc tôi xa xôi.
Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,Đừng hôn dù thấy bó hoa tươi.Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ,Đừng tắm chiều nay biển lắm người.
Tôi muốn mùi thơm của nước hoa,Mà cô thường xức, chẳng bay xa,Chẳng làm ngây ngất người qua lại,Dẫu chỉ qua đường khách lại qua.
Tôi muốn những đêm đông giá lạnh,Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô,Bằng không, tôi muốn cô đừng gặpMột trẻ trai nào trong giấc mơ.
Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ,Đừng làm ẩm áo khách chưa quen.Chân cô in vết trên đường bụi,Chẳng bước chân nào được giẵm lên.
Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,Thế nghĩa là yêu quá mất rồi,Và nghĩa là cô và tất cả,Cô, là tất cả của riêng tôi.
5. Thơ Nguyễn Bính về tình yêu
1. Những bóng người trên sân ga
Những cuộc chia lìa khởi từ đâyCây đàn sum họp đứt từng dâyNhững đời phiêu bạt thân đơn chiếcLần lượt theo nhau suốt tối ngày.Có lần tôi thấy hai cô béSát má vào nhau khóc sụt sùiHai bóng chung lưng thành một bóng- “Đường về nhà chị chắc xa xôi?”Có lần tôi thấy một người yêuTiễn một người yêu một buổi chiềuỞ một ga nào xa vắng lắmHọ cầm tay họ bóng xiêu xiêu…Có lần tôi thấy vợ chồng aiThèn thẹn đưa nhau bóng chạy dàiChị mở khăn giầu, anh gói lại“Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!”
2. Bóng bướm
Cành dâu cao, lá dâu caoLênh đênh bóng bướm trôi vào mắt em.Anh đi đèn sách mười niênBiết rằng bóng bướm có lên kinh thành.
Cành dâu xanh, lá dâu xanhMột mình em hái, một mình em thương.Mới rồi mãn khoá thi hươngNgựa điều, võng tía qua đường những ai?
3. Cái quạt
Cái quạt mười tám cái nanAnh phất vào đấy muôn vàn nhớ nhungGió sông, gió núi, gió rừngAnh niệm thần chú thì ngừng lại đây.
Gió Nam Bắc, gió Đông TâyHãy hầu công chúa thâu ngày, thâu đêmEm ơi công chúa là emAnh là quan trạng đi xem hoa về
Trên giời có vẩy tê têĐôi bên ước thề duyên hãy tròn duyênQuạt này trạng để làm tinĐêm nay khép mở tình duyên với nàng.
4. Sao chẳng về đây
Lối đỏ như son tới xóm Dừa,Ngang cầu đã điểm hạt mưa thưa,(Xuân sang xao xuyến lòng tôi quá)Tôi đã xây tròn sự nghiệp chưa?
Ở mãi kinh kỳ với bút nghiên,Đêm đêm quán trọ thức thi đèn.Xót xa một buổi soi gương cũThấy lệch bao nhiêu mặt chữ điền.
Chẳng đợi mà xuân vẫn cứ sangPhồn hoa thôi hết mộng huy hoàng.Sớm nay sực tỉnh sầu đô thịTôi đã về đây rất vội vàng.
Ở đây vô số những trời xanhVà một con sông chảy rất lành,Và những tâm hồn nghe rất đẹpTừng chung sống dưới mái nhà tranh.
Sao chẳng về đây múc nước sôngTưới cho những luống có hoa hồng?Xuân sang hoa nụ rồi hoa nởPhô nhuỵ vàng hây với cánh nhung.
Sao chẳng về đây bắt bướm vàngNhốt vào tay áo, đợi xuân sang,Thả ra cho bướm xem hoa nởCánh bướm vờn hoa loạn phấn hương?
Sao chẳng về đây có bạn hiền,Có hương, có sắc, có thiên nhiênSống vào giản dị, ra tươi sángTìm thấy cho lòng một cảnh tiên?
Sao chẳng về đây lục tứ thơHỡi ơi, hồn biển rộng không bờChùm hoa sự nghiệp thơm muôn thuởThiên hạ bao nhiêu kẻ đợi chờ?
Sao chẳng về đây, nỡ lạc loàiGiữa nơi thành thị gió mưa phaiChết dần từng nấc, rồi mai mốtChết cả mùa xuân, chết cả đời?
Xuân đã sang rồi em có hayTình xuân chan chứa, ý xuân đầyKinh kỳ bụi quá, xuân không đếnSao chẳng về đây? Chẳng ở đây?
5. Tâm hồn tôi
Tâm hồn tôi là bình rượu nhỏRót lần rót mãi xuống nàng OanhKhông xua tay nhưng nàng đã vô tìnhHất ly rượu hồn tôi qua cửa sổ…
6. Đôi mắt
Vò nhàu chéo áo làm vuiƯớt đôi mắt đẹp nhìn tôi nặng tìnhSông đầy lạnh bến dừa xanhKể từ ngày cưới xa anh lần đầuChiều quê lùi lại sau tàuMắt em sáng mãi chòm sao trên trờiĐưa chồng vượt biển ra khơiĐêm đêm con mắt vì tôi thức ròng…Miền Nam em đứng trông chồngĐầu sông ngọn sóng một lòng đinh ninhCó trong đôi mắt em xinhÁnh hồ Gươm biếc in hình ảnh tôiXóm thưa bằn bặt tiếng cườiLúa non đổ bãi, trái tươi rụng vườnMắt em sực tỉnh lửa hờnTrái ngon lại chín, lúa thơm lại vàngNghiêng đầu hôn tóc con ngoanMắt em giếng ngọt mơ màng trăng thanhCon nhìn mắt mẹ long lanhĐẹp lời sông núi thắm tình cha con
Mây bay tóc phố đầu thônAnh thương đôi mắt vẫn tròn ánh saoMây thu thăm thẳm từng caoMắt em rót sáng thêm vào mắt anh
Đường về dựng suối treo ghềnhChân ta vững bước, mắt mình rối trôngChiều quê lại ngát hương đồngĐêp sao đôi mắt tiễn chồng hôm xưa…
7. Lỡ bước sang ngang
Em ơi! em ở lại nhàVườn dâu em đốn, mẹ già em thươngMẹ già một nắng hai sươngChị đi một bước trăm đường xót xaCậy em, em ở lại nhàVườn dâu em đốn, mẹ già em thương
Hôm nay xác pháo đầy đườngNgày mai khói pháo còn vương khắp làngChuyến này chị bước sang ngangLà tan vỡ giấc mộng vàng từ đâyRượu hồng em uống cho sayVui cùng chị một vài giây cuối cùngRồi đây sóng gió ngang sôngĐầy thuyền hận, chị lo không tới bờMiếu thiêng vụng kén người thờNhà hương khói lạnh chị nhờ cậy emĐêm qua là trắng ba đêmChị thương chị kiếp con chim lìa đànMột vai gánh lấy giang san…Một vai nữa gánh muôn vàn nhớ thươngMắt quầng tóc rối tơ vươngEm còn cho chị lược gương làm gì!Một lần này bước ra điLà không hẹn một lần về nữa đâuCách mấy mươi con sông sâuVà trăm ngàn vạn nhịp cầu chênh vênhCũng là thôi cũng là đànhSang sông lỡ bước riêng mình chị sao?Tuổi son nhạt thắm phai đàoĐầy thuyền hận, có biết bao nhiêu người!Em đừng khóc nữa em ơi!Dẫu sao thì sự đã rồi, nghe em!Một đi bảy nổi ba chìmTrăm cay nghìn đắng con tim héo dầnDù em thương chị mười phầnCũng không ngăn nổi một lần chị đi
Chị tôi nước mắt đằm đìaChào hai họ để đi về nhà aiMẹ trông theo, mẹ thở dàiDây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ranTôi ra đứng tận đầu làngNgùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa…
Trời mưa ướt áo làm gì?Năm mười bảy tuổi chị đi lấy chồngNgười ta pháo đỏ rượu hồngMà trên hồn chị một vòng hoa tangLần đầu chị bước sang ngangTuổi son sông nước đò giang chưa tườngỞ nhà em nhớ mẹ thươngBa gian trống, một mảnh vườn xác xơMẹ ngồi bên cửi xe tơThời thường nhắc: “- Chị mày giờ ra sao?”
Chị bây giờ… nói thế nào?Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoangChị từ lỡ bước sang ngangTrời dông bão giữa tràng giang lật thuyềnXuôi dòng nước chảy liên miênĐưa thân thế chị tới miền đau thươngMười năm gối hận bên giườngMười năm nước mắt bữa thường thay canhMười năm đưa đám một mìnhĐào sâu chôn chặt mối tình đầu tiênMười năm lòng lạnh như tiềnTim đi hết máu mà duyên không về
Nhưng em ơi! một đêm hèHoa xoan nở, xác con ve hoàn hồnDừng chân trên bến sông buồnNhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sangĐoái thương thân chị lỡ làngĐoái thương phận chị dở dang những ngàyRồi… rồi chị nói sao đây?Em ơi! nói nhỏ câu này với em…Thế rồi máu trở về timDuyên làm lành chị duyên tìm về môiChị nay lòng ấm lại rồiMối tình chết đã có người hồi sinhChị từ dan díu với tìnhĐời tươi như buổi bình minh nạm vàngTim ai khắc một chữ “nàng”Mà tim chị một chữ “chàng” khắc theoNhưng yêu chỉ để mà yêuChị còn dám ước một điều gì hơnMột lầm hai lỡ keo sơnMong gì gắn lại phím đờn ngang cungRồi đêm kia lệ ròng ròngTiễn đưa người ấy sang sông, chị vềTháng ngày qua cửa buồng theChị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa
Úp mặt vào hai bàn tayChị tôi khóc suốt ba ngày ba đêm- Đã đành máu trở về timNhưng khôn buộc nổi cánh chim giang hồNgười đi xây dựng cơ đồChị về giồng cỏ nấm mồ thanh xuânNgười đi khoác áo phong trầnChị về may áo liệm dần nhớ thươngHồn trinh ôm chặt chân giườngĐã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngâyNăm xưa đêm ấy giường nàyNghiến răng nhắm mắt cau mày… cực chưa?Thế là tàn một giấc mơThế là cả một bài thơ não nùngTuổi son má đỏ môi hồngBước chân về đến nhà chồng là thôiĐêm qua mưa gió đầy giờiMà trong hồn chị có người đi quaEm về thương lấy mẹ giàĐừng mong ngóng chị nữa mà uổng côngChị giờ sống cũng bằng khôngCoi như chị đã ngang sông đắm đò.
8. Đóa hoa hồng
Thưa đây, một đoá hoa hồngVà đây một án hương lòng hoang vuĐầu bù trở lại kinh đôTơ vương chín mối sầu cho một lòngTình tôi như đóa hoa hồngỞ mương oan trái, trong lòng tịch liêuKinh đô cát bụi bay nhiềuTìm đâu thấy một người yêu hoa hồng?
9. Bảy chữ
Mây trắng đang xây mộng viễn hành,Chiều nay tôi lại ngắm trời xanh,Trời xanh là một tờ thư rộng,Tôi thảo lên trời mấy nét nhanh.
Viết trọn năm dài trên vách đá,Bốn bề lá đổ ngợp hơi thu,Vừa may cánh nhạn về phương ấy,Tôi gửi cho nàng bức ngọc thư.
Xe ngựa chiều nay ngập thị thành,Chiều nay nàng bắt được trời xanh,Đọc xong bảy chữ thì thương lắm,“Vạn lý tương tư, vũ trụ tình.”
10. Chờ
Hẹn cho một hẹn, anh chờEm may áo nái bao giờ cho xongLạy giời, tắt gió ngang sôngQua đò biếu áo yên lòng em tôi.Chị anh đi lấy chồng rồi.Anh mong tằm tốt bằng mười mọi năm.
11. Nàng đi lấy chồng
Hôm nay ăn hỏi tưng bừngNgày mai thì cưới, độ chừng ngày kiaNàng cùng chồng mới nàng vềRồi cùng chồng mới nàng đi theo chồngTôi về dạm vợ là xongVợ người làng, vợ xóm Đông quê mùaVợ tôi không đợi, không chờKhông nhan sắc lắm, không thơ mộng gìLấy tôi bởi đã đến thìLấy tôi không phải bởi vì yêu tôiHôm nay tôi lấy vợ rồiTừ đây tôi sẽ là người bỏ điPháo ơi, mày nổ làm gì?Biến ra tất cả pháo xì cho tao!
12. Hái mồng tơi
Hoa lá quanh người lác đác rơiCuối vườn đeo giỏ hái mồng tơiMồng tơi ứa đỏ đôi tay nõnCô bé nhìn tay nhí nhảnh cười
Cách vườn tiếng gọi khẽ đưa sangRẽ lá cô em trốn vội vàngQuên giỏ mồng tơi bên dậu vắngTôi đem nhặt lấy gởi đưa nàng
Năm tháng ta vui chốn ngựa hồngCảnh xưa gò ngựa một chiều đôngCây khô dậu đổ mồng tơi héoCô bé nhà bên đã có chồng.
13. Không ngủ
Có trăng bóng lạnh vườn đàoCó giàn nhạc ngựa lơi vào trong đêm.Và trong lòng với con timCó lời em, có bóng em rõ ràng.
Thuyền trăng, ai thả sang đoàiĐêm khuya mở nhẹ then cài cửa ra.Trăng vào, bóng nữa là ba,Với em ở trái tim ta là nhiều.
14. Lại đi
Mẹ tôi tóc bạc da mồiThắt lưng buộc bụng một đời nuôi conChị tôi phấn úa hương mònĐò ngang sông cái chẳng tròn chuyến sangCha tôi ngàn dặm quan sanCó đâu như chuyện chia vàng giữa sông?Người yêu má đỏ môi hồngTóc xanh, mắt biếc mà lòng bạc đenVề đây sống để mà quênChiều chiều ngắm bóng chị hiền quay tơChị tôi im lặng đợi chờTôi im lặng đến bao giờ đợi ai?Chị tôi đã dở dang rồiLẽ đâu tôi chịu một đời dở dang!Cha tôi dạ sắt gan vàngLẽ đâu tôi chịu quy hàng phấn sonLạy đôi mắt mẹ đừng buồnNgày mai con lại lên đường ra đi.
15. Cô hái mơ
Thơ thẩn đường chiều một khách thơSay nhìn xa rặng núi xanh lơKhí trời lặng lẽ và trong trẻoThấp thoáng rừng mơ cô hái mơ
Hỡi cô con gái hái mơ giàCô chửa về ư? Đường thì xaMà cái thoi ngày như sắp tắtHay cô ở lại về cùng ta?
Nhà ta ở dưới gốc cây dươngCách động Hương Sơn nửa dặm đườngCó suối nước trong tuôn róc ráchCó hoa bên suối ngát đưa hương
Cô hái mơ ơi!Chả giả lời nhau lấy một lờiCứ lặng rồi đi, rồi khuất bóngRừng mơ hiu hắt lá mơ rơi…
16. Thời trước
Sáng giăng chia nửa vườn chèMột gian nho nhỏ đi về có nhauVì tằm tôi phải chạy dâuVì chồng tôi phải qua cầu đắng cayChồng tôi thi đỗ khoa nàyBõ công đèn sách từ ngày lấy tôiKẻo không rồi chúng bạn cườiRằng tôi nhan sắc cho người say sưaTôi hằng khuyên sớm khuyên trưa“Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng”
Một quan là sáu trăm đồngChắt chiu tháng tháng cho chồng đi thiChồng tôi cưỡi ngựa vinh quiHai bên có lính hầu đi dẹp đàngTôi ra đón tận gốc bàngChồng tôi xuống ngựa cả làng ra xem
Đêm nay mới thật là đêmAi đem trăng sáng giãi lên vườn chè.
Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Tài liệu của HoaTieu.vn.