Huế từ lâu là nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca Việt Nam. Vẻ đẹp trầm mặc của sông Hương, núi Ngự đi vào thơ đầy cảm xúc. Những bài thơ về Huế thường mang nét mộng mơ, sâu lắng. Mỗi vần thơ gợi nhớ ký ức dịu dàng của xứ Huế. Bài viết này Huetoplist sẽ giới thiệu đến bạn những bài thơ về Huế hay nhất, đậm chất mộng mơ xứ Cố đô.
Trở về với Huế
Ngất ngưởng, cheo leo, ba đèo đến Huế, Hải Vân, Phú Gia, Phước Tượng đặt chân, Lăng Cô, Chân Mây vịnh đẹp vô ngần, Phá Tam Giang hoàng hôn chiều tím ngắt!
Trở về Huế trong chiều mưa se sắt, Phố yên bình, nhẹ nép dưới cơn mưa, Cứ buông rơi như chẳng tạnh bao giờ, Man mát buồn lặng nhìn Hương Giang chảy!
Tôi nhớ Huế, nhớ người con gái ấy, Nhớ về em, nhớ áo trắng nữ sinh, Nhớ về em lung linh một bóng hình, Ngày chia tay mối tình chưa được ngỏ!
Tôi nhớ Huế, khúc dân ca ngày đó, Nhớ áo the, khăn xếp, áo dài xinh, Màn đối đáp say đắm, rất tài tình, Dòng Hương Giang nhạc Cung Đình in dấu!
Tôi nhớ Huế nhớ về chùa Thiên Mụ, Nhớ những cây cầu tự thủa thiếu niên, Dã Viên, Phú Xuân tiếp đến Tràng Tiền, Tuổi thơ tôi gắn liền bờ Nam - Bắc!

Núi Ngự Bình ước mơ thời đi học, Được đặt chân, ngắm Thành Nội, Cố Đô, Được chiêm ngưỡng những vẻ đẹp bất ngờ, Của Thủ Đô một thời dân Nước Việt!
Biết bao điều đã làm lên tha thiết, Tự ngàn xưa chỉ của Huế, Huế ơi! Để hôm nay ta đã trở về rồi, Nguyện mãi mãi trọn đời yêu thương Huế!
Tác giả: Hoàng Minh Tuấn
Người con gái Huế
Anh gặp em vào đầu mùa hạ Ngày cố đô nắng đỏ chang chang Đi bên em anh thấy lòng mát lạ Vì nón em nghiêng gạt nắng xuống Hương Giang…
Đôi mắt em như nước dòng sông ấy Quá mênh mang và cũng rất dịu hiền Cành phượng đỏ như bàn tay ai vẫy Sợ em đi, anh không muốn em nhìn
Quai nón tím và áo em cũng tím Cả trưa hè chết lịm, tưởng hoàng hôn Màu tím ấy theo anh thành hoài niệm Xa Huế rồi anh vẫn nhớ em luôn…
Tác giả: Nguyễn Văn Pư
Với Huế
Cỏ thạch xương bồ phảng phất hương Quằn quại trôi về phía đáy thương Tiếng chuông nghèn nghẹn trong tháp nắng Thiên Mụ đong đầy gió viễn phương.
Tôi bị đuổi ra ngoài muôn kiếp Phiêu dạt chiều nay mắc sông Hương Núi xanh đau thắt trên triền cỏ Đôi bờ mái đẩy khúc miên trường.
Thiếu nữ Huế đường phượng bay dáng lụa Sông Hương choàng tỉnh bỗng ngại ngùng Áo em sương trắng miền say đắm Người lạ ven đường hóa nhớ nhung.
Tác giả: Chu Minh Khôi
Huế bây chừ
Huế bây chừ còn đẹp rứa không O Dòng Hương Giang thương điệu hò mái đẩy Chuông Thiên Mụ vẫn ngàn đời như vậy Nao nao lòng khiến ta thấy ước ao.
Huế bây chừ còn đậm những khát khao Đêm Đại Nội lạc vào vườn thượng uyển Nghe Nhã Nhạc cung thanh, trầm hòa quyện Bước chân đi lưu luyến chẳng muốn rời.
Huế bây chừ mưa vẫn chẳng ngừng rơi Vành nón nghiêng che nửa đời của Mệ Nước sông Hương vẫn đục trong như thế Cầu Tràng Tiền như thể bóng người xưa.
Huế bây chừ em đã đến hay chưa Về thôn Vĩ câu thơ vừa viết dở Bóng trăng treo ngang mối tình duyên nợ Cồn Hến nằm bến nớ nhớ bên ni.
Huế bây chừ anh đến chẳng muốn đi Thoảng trong gió ….. Thầm thì…. Tà áo tím !
Tác giả: Phạm Hồng Giang
Trên dòng sông Hương
Đến Huế anh sẽ làm vua Em làm ái thiếp cho vừa một đôi Thuyền rồng hai đứa dạo chơi Sông Hương xanh biếc núi ngồi thông reo.
Hoàng hôn buông tím miền yêu Vua quên cả buổi thiết triều hôm nay Tiếng chuông Thiên Mụ đâu đây Giật mình tỉnh mộng gió lay mạn thuyền.
Tác giả: Doãn Kim Oanh
Tình Hương Giang
Một lần ghé bến Vân Lâu Đêm khuya xa vọng nghe câu mái nhì Nặng lòng, chân chẳng muốn đi Hương Giang thiếu nữ xuân thì…đợi ai?
Đông Ba nhộn nhịp áo dài Em che nón lá, tóc cài nắng nghiêng Gửi hoa đăng chở câu nguyền Còn thương hãy bước xuống thuyền cùng anh

Chờ tháng tốt, kén ngày lành Trầu cánh phượng thắm cau xanh…vẹn thề… Rượu nồng say đượm tình quê Hương Giang - Bến Ngự trọn bề…trăm năm…
Tác giả: Tú Uyên
Huế yêu ơi
Chưa nói trọn một lời đã nhớ Mần rằng mà duyên nợ Huế của tôi Cầu 12 nhịp em ơi Mỗi lần qua lại nhớ lời Huế Thương.
Thật lòng soi bóng dòng Hương Cứ như soi một khung gương Đất trời Hãy ra Bạch Mã em ơi Để Hải Vân đẹp quá trời cảnh thơ.

Lăng Cô bãi đẹp bất ngờ Nằm lim dim mắt nhẩm thơ Hoàng Thành Vịnh Lăng Cô nước mãi xanh Đèo cao nắng chói rừng xanh thông già.
Ngự Bình em có theo ra Trăm năm núi mãi vẫn là núi trơ Chùa Thiên Mụ hóa bài thơ Tiếng chuông vọng đến bây giờ còn thiêng.
Phú Bài cánh én chao nghiêng Đất Cố Đô mãi làm nên ân tình Tam Giang lộng bóng trời xanh Con tôm cái cá đã thành nguồn vui.
Đông Ba nón trắng em ơi Mỗi vành nón gắn một lời Yêu thương Phú Văn Lâu lầu Văn Chương Tiếng thơ say cả Giang Hương bao đời.
Cơm Âm Phủ ngọt chao ơi Hương gạọ thơm hến giữ lời về thăm Dẻo thơm mành xửng trăm năm Mệ cưng con Mệ dành phần ngọt thơm.
Ta về Vỹ Dạ biết ơn Tâm hồn Hàn biến nước non thơ tình Chớ ra đập đá một mình Trăng soi đáy nước nên hình cô liêu. . .
Huế mộng mơ Huế Tình yêu Dốc Nam Ai mỗi sáng chiều đợi Em Đò Kim Long gợi êm đềm Ơi con đò dọc khó quên xứ này! . . .
Tác giả: Phạm Quang Thu
Dòng sông Hương trong em
Em là cô gái miền Tây Chưa từng đến Huế thả bay thơ buồn Nhịp nhàng mái đẩy nhẹ buông Người từ xa vắng…vấn vương câu hò!
Bến sông, em với con đò Ánh trăng mờ chiếu đợi chờ khách xa… Tràng Tiền mấy nhịp thơ qua Ngẩn ngơ…từng nhịp thương đà quá thương.
Ngọn đèn le lói bên sông Lững lờ… neo đậu vẫn trông bóng người Tiếc thương hoa chẳng còn tươi Thương hoa thương cả nụ cười thân quen.
Phận người Kỷ nữ chông chênh Vẫn không trôi dạt từng đêm xuôi dòng Cuộc đời “Cô gái trên sông” Hương Giang thơ mộng vẫn không đổi dòng.
Lượn lờ… bờ bãi ngàn thông Cô lái kia cũng thoát vòng trầm luân Đêm nay sáng ánh trăng rằm Lòng cô khép lại tháng năm xưa buồn!
Cuộc đời “Cô gái trên sông” Ngàn năm vọng lại … Trên dòng Hương Giang…
Tác giả: NS Lâm Bình
Huế Thương
Huế ơi ta mãi đợi chờ Câu hò điệu ví vang bờ Sông Hương Ngự Bình chín nhớ muời thương Tràng Tiền bắc nhịp môi hường em trao.
Huyền Trân Công Chúa thuở nào Tam Giang ánh mắt em trao tình đầu Đông Ba nghĩa nặng ân sâu Mong ngày gặp lại say màu Thiên An.
Nguy nga Đại Điện son vàng Chiều hoang Bạch Mã mơ màng trong ta Vọng Cảnh đàn gió ngân nga Lăng Cô biển đẹp tưởng là đang mơ.
Thủy Tiên liêu rủ mắt hồ Thuận An sóng vỗ câu thơ thắm tình Về thăm Thiên Mụ mái đình Trúc Lâm ước hẹn duyên mình nên đôi.
Tác giả: Bùi Thế Uyên
Bên Dòng Sông Hương
Anh còn nhớ Huế nên thơ Hay quên áo tím khổ chờ bên sông Tình yêu đang lúc mặn nồng Sao trời nỡ thổi bão giông vào lòng.
Vì thương ai vẫn đợi mong Rưng rưng khóe mắt đôi dòng lệ xa Anh về vui với người ta Giàu sang phú quý phồn hoa thị thành.
Còn em quen túp lều tranh Biết tình ta đẹp , nhường dành người đi Lòng đau buông tiếng bấc trì Để anh nổi giận nghoảnh đi dễ dàng.

Cuộc đời lắm kiểu trái ngang Nhường đường nhận khổ bẽ bàng phòng the Quốc kêu nhớ bạn đêm hè Phượng hồng khao khát, buồn ve tủi sầu.
Huế ơi..! nghĩa vẹn tình sâu Tràng Tiền kỷ niệm tình đầu hai ta Thời gian vẫn đẹp mặn mà Anh về có nhớ tím hòa sông Hương.
Tác giả: Nguyễn Nguyệt Anh
Khi mô về lại Huế
Em hỏi tôi khi mô về lại Huế Tôi thẫn thờ nhớ Huế quá đi thôi Đêm sông Hương thuyền ai lững lờ trôi Một giọng hò chơi vơi trên sông nước.
Câu Nam ai sao mà nghe tha thiết Điệu Nam bình da diết lắng trong tim Em ở đâu tôi mải miết đi tìm Tà áo tím nghiêng nghiêng vành nón lá.
Huế của tôi mộng mơ bình yên quá Gặp em rồi người lạ hoá thân quen Cầu Tràng tiền rực rỡ ánh sáng đèn Đâu che được ánh trăng đêm thơ mộng.
Thuyền và người bồng bềnh trên sông nước Say, say rồi màu tím biếc Huế ơi Nhớ mùa Đông ngoài trời mưa rả rích Trà Cung đình nghe nhạc Trịnh lắng sâu.
Cuộc đời kia cứ hối hả đi đâu Hãy về Huế, Phu văn lâu đang đợi Cơm hến, bánh bèo, kẹo mè, bột lọc Mệ làm rồi, mệ khóc nhớ tới anh.
Tác giả: Hồ Viết Bình
Thương
Tôi viết cho em cho Huế rất nồng nàn Có đầy ắp nước sông Hương dịu dàng soi núi Ngự Có Tràng Tiền níu chân người lữ thứ Để một lần tình giữ mãi nơi đây.
Tôi viết cho em và Huế rất thơ ngây Thành Nội kinh đô vào một ngày nắng tắt Tà áo ai góp nhặt vào đáy mắt Thoáng mơ hồ lại rất thật trong ta.
Tôi viết cho em cho một Huế ngọc ngà Dịu dàng quá đất và người hoà quyện Tiếng nói thân thương dịu dàng dễ mến Ôm chút tình tôi đến cạnh Huế thơ.
Tác giả: Hoàng Lan
Tân Hôn Cố Đô
Cố Đô nhân từ như ánh mắt Quan Âm Hương Giang dùng dằng không muốn rời xứ Huế Trường Tiền ghim sâu trong lòng bao dâu bể… Thiên Mụ già khắc năm tháng rêu phong!
Đại Nội im lìm khép kín thâm cung Người hôm nay tìm hôm qua để sống Mặt trời Ngọ môn đã từ lâu tắt ngấm Ta khoác Long bào hoài niệm buổi chầu xưa!
Hương Giang ơi! Em mấy tuổi rồi? Sao không chịu thích nghi cùng hiện đại Cứ giữ nguyên nét trầm tư con gái Thuở Cố Đô vâng, dạ… bẫng gót hài?
Em cứ lắng sâu như lớp lớp đền đài Anh nghiêng ngả say một đời tuổi mộng Đồi Vọng Cảnh chiều nay gió lộng Trăng thượng tuần quên tuổi giỡn sóng chơi!

Điện Hòn Chén u huyền giữa hư ảo đầy vơi Cồn Hến đi về cùng nét riêng ẩm thực ”Nắng hàng cau” cứ làm ta thổn thức Tìm ”khuôn mặt chữ điền” và tà áo trắng ngẩn ngơ…
Huế vẫn như xưa tím ngắt đôi bờ Một ngày nọ ta tân hôn chiều muộn Neo hoàng hôn vào eo thon tận hưởng Nét nghìn năm mặc gió cuốn em rồi…
Huế, hè 2018. Cụ Định.
Tác giả: Phan Thúc Định
Huế Xưa
Áo tím ta về bỗng nhớ nhau Ngày xưa chia biệt bến giang đầu Tà huy bóng lặng từ dạo ấy Ai hay bờ bãi hoá nương dâu.
Hờ hững bao thu bụi khói tàn Ảo ảnh một thời thoáng sương tan Đường đời bóng ngả lưng chừng núi Thành xưa xa lắc dấu non ngàn.
Hiu hắt mưa buồn lối Đông ba Hư không chuông đổ khắp quan Hà Tóc thề e ấp đâu thành nội Kỷ niệm ngày nào xanh lá hoa.
Kinh kỳ từ ấy biệt quân vương Vó ngựa chinh phu mỏi dặm trường Chiều mưa thêm lạnh chiều mưa Huế Ướt cả câu hò ướt dòng Hương.
Có ai còn nhớ khúc Huế xưa Nhớ một đường chiều những đón đưa Có nghe chuông vẳng từ Thiên mụ Núi Ngự tím dần vệt nắng thưa.
Đường xa vạn lý dấu thời gian Lắng đọng trong tim nghẹn cung đàn Nhớ mãi một chiều mưa xứ Huế Giọng hò ký ức mãi còn vang.
“Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội Người xa người tội lắm người ơi Thà rằng không biết thì thôi Biết rồi mỗi đứa một nơi thêm buồn”
Tác giả: Phan Thu Hà
Tìm Huế
Anh tìm Huế nơi nắng chiều lịm tắt Nắng chiều tà hiu hắt cố đô xưa Dòng Hương xanh màu mắt em kỷ niệm Anh tìm Huế của những buổi chiều mưa
Tà áo tím, trót thương tà áo tím Nón ai nghiêng hờ hững đứng giữa dòng Mắt lệ buồn rơi mấy nhịp cầu cong Hơn đôi lần cố đô sầu môi mắt
Anh về Huế tìm dáng em không thấy Thẫn thờ tìm, thờ thẫn, thuở em xinh Ai quên ai đất Thần Kinh rêu phủ Khói thuốc anh hư ảo tựa dáng hình

Ơi áo tím, ơi nón nghiêng chiều nắng Hỡi đông phong, hỡi héo hắt thu sầu Này Tràng Tiền, này tiếng chuông Thiên Mụ Em gái cố đô đã lạc về đâu?
Em là Huế hay Huế anh trong ấy Hương Giang trôi hay làn tóc em anh Thôi tiễn biệt rồi ngóng chờ trong Huế Anh vẫn tìm em của những ngày xanh…
Tác giả: Huỳnh Minh Nhật
Huế ơi
Dưới trời Huế biếc xanh trong Cố đô vàng nhẹ ánh hồng nắng thu. Núi Bạch Mã tọa trầm ru Tiếng chuông Thiên Mụ tĩnh tu lòng người.
Hương Giang nước quyện mây trời Giọng hò xứ Huế điệu khơi mượt mà. Cổng trường Đồng Khánh chiều tà Áo em dài trắng bóng nhòa hoàng hôn.
Bên cầu ai đứng thả hồn Trường Tiền ai đợi ai còn nhớ ai Huế ơi em nắng ban mai Đi đâu cũng nhớ …nhớ hoài Huế ơi !
Tác giả: Chu Long
Huế ngày xưa
Bây chừ nhớ Huế ngày xưa Hương Giang cô lái đò đưa cuối ngày Mái chèo vẩy cái lắt lay Đời em tay vuốt, tay xoay sạm mầu.
Nụ cười em dấu nơi đâu Sao anh như thấy sóng sâu câu hò Em chèo cho đến khi mô Bến tơi tả bến , ghe nhừ nát ghe …
Vẫn mầu tím Huế đi về Mà sao đêm lạnh ngày khê tháng sầu Nón rách níu nửa quai thao Mưa như cái tát nắng cào sống lưng ?
Chừ đây Huế ngọt dòng Hương Xa em anh gửi lời thương câu hò Cho màu tím Huế vào thơ Cho chèo mát mái … anh mơ xuống thuyền …
Tác giả: Phan Huy Hùng
Huế mộng Huế mơ
Núi vẫn Ngự bên dòng Hương thơ mộng Mưa còn giăng, thương lăng tẩm đền đài Bến Văn Lâu ai đợi ai, khờ dại Để bây chừ chùa Thiên Mụ… vàng phai
Cầu Trường Tiền ngơ ngẩn bước chân ai Sông dùng dằng níu bước người đi mãi Một sớm thuyền Rồng mái chèo ai trễ nải Câu Nam bằng ai cúi vớt trên tay
Phá Tam Giang canh mãi ráng chiều vàng Mênh mang đổ ly rượu tràn dang dở Hừng hực nóng chí làm trai chưa thoả Tranh Đông Hồ khắc bức hoạ… hoang mang

Đại Nội chìm vào rêu cũ thời gian Phù điêu chạm đau da trời non búng Tích cũ nghìn năm còn nguyên nhân chứng Hùng dũng trước Lăng Khải Định xếp hàng…
Quốc Học còn đây tuổi luống, nghiêm trang Bức tường nhắc áo Trạng Nguyên màu đỏ Bao kiếp người, vai vươn lên từ đó Khuỵ vác non sông, tô đỏ ngọn Cờ đào
Thiên Mụ lâm râm câu khấn hứa thời nao Đám thuyền lá chênh chao cắm sào trên bến đợi Câu kinh cuối gió cuốn xoay thời đại Tấp vào bờ dỗ giấc Thái Bình Dương
Chợ Đông Ba chen lấn cuối con đường Chân hớt hải kiếm gót hài của Mạ Nón Bài Thơ phiêu bồng chiều cuối hạ Huế một đời say nghiêng ngả lòng anh
Tác giả: Đỗ Hương
Bên trên là danh sách Top 18 bài thơ về Huế đậm chất trữ tình mà Huetoplist tổng hợp. Hy vọng qua đây bạn sẽ hiểu rõ thêm về mảnh đất Cố đô. Và đừng quên theo dõi những bài viết được chúng tôi cập nhật mỗi ngày nhé!
Xem thêm Top 14 địa điểm check in tại Huế Top 35 địa điểm du lịch Huế Top 10 ngôi chùa ở Huế