Ngày trước hồi sinh viên mình có tham gia một workshop về kĩ năng lãnh đạo. Trong đó phần hấp dẫn nhất là khi diễn giả trình bày về việc nhìn xa trông rộng, điều làm nên một người lãnh đạo kiệt xuất.
Sau phần đó, các hội bạn bè gật gù tâm đắc lắm. Hầu hết mọi người đều đồng ý rằng anh A - leader của hội sinh viên là một người có phẩm chất vừa được ca ngợi. Anh có cái nhìn bao quát và luôn đưa ra những mục tiêu và phương pháp hiệu quả cho những hoạt động của hội.
Cái mình nhìn thấy là các bạn sau khi khen anh A như một tượng đài thì cũng tự đặt cho mình, và tự hỏi nhau:
"Thế mày thấy tao có biết nhìn bao quát không?"
Khi đó, có 1 số người sẽ nhận được câu trả lời kiểu "mày không" :)) Trong đó có mình, cũng khá là ngậm ngùi.
Hơn 5 năm sau nhìn lại, mình nghĩ rằng nếu có ai hỏi mình như thế, mình sẽ có một câu trả lời tốt hơn. Rằng:
"Đấy không phải là câu hỏi đúng". Not the right question to ask.
Điều nên được quan tâm, và mình đã dùng để tự hỏi bản thân là: trong phổ quan sát rộng hẹp, thì mình đang có XU HƯỚNG nhìn ở cự li nào?
Ơ.. thì khác quái gì nhau chứ? Tại sao cách đặt câu này lại có ích hơn?
Thực ra với ai có sự nhạy cảm cực kì thấp với cảm xúc, thì như nào cũng xong. Nhưng với hầu hết mọi người, khi hướng đến một phẩm chất cụ thể, coi nó là xuất chúng, và buồn bã nhận ra rằng mình không được như vậy; đó là một cảm giác khá tệ. Câu hỏi ban đầu đầy tính đánh giá và nhị nguyên. Nó đặt cái "thiên phú" của anh A ở giữa spotlight, và bạn thì đứng lẻ loi trong bóng tối.
Ngược lại, câu hỏi thứ 2 đã giúp mình tìm ra những "điều trời cho", cho dù khiêm tốn đến đâu, nó vẫn là của mình sinh ra như vậy và không ai lấy đi được.
Nó giúp mình nghĩ được rằng:
Năm 18 tuổi mình tự ti vì mình không biết nhìn xa. Năm 22 tuổi, mình biết mình có sự tỉ mỉ giúp sản phẩm công nghệ mình tạo ra luôn chuẩn đến từng pixel.
Năm 20 tuổi mình buồn vì nhận ra mình không phải người điều phối team giỏi nhất. Mình có thể làm, nhưng thấy rất mất năng lượng khi tham gia thảo luận nhóm lớn. Để đến năm 24 tuổi mình biết nhiều anh em luôn trân trọng mình vì là người có thể lắng nghe khi không ai khác lắng nghe.
Mình không biết ăn to nói lớn. Dẫu vậy, có người luôn trân trọng cách mình dịu dàng với họ. Hỏi mình có muốn đánh đổi điều này để có được cách nói chuyện hùng hồn á? Chắc chắn là không.
Việc đổi mọi câu hỏi dạng 1 về dạng 2 đã giúp mình như vậy đấy. Và rất có thể nó sẽ giúp bạn, như cách nó đã giúp mình.
Year end party năm 2023, công ty mình bảo mỗi người viết thiệp cảm ơn để gửi tặng nhau và mình đã nhận được 11 tấm thiệp.
Đây là những điều mọi người thích ở mình, là lí do mọi người muốn nói cảm ơn với mình.
Không có gì to tát, nhưng mình và đồng nghiệp có tình cảm tốt đẹp về nhau vì bọn mình được bung lụa bên cạnh nhau. Kết nối giữa người với người có nhiều tiền bạc, lợi ích cũng chẳng kiếm được.
Mình mừng vì đã ngưng gồng ở Got It, cho phép Casey phiên bản cực ít filter được gặp gỡ mọi người trong môi trường này. Sau 4 năm đi làm, 11 tấm thiệp này đối với mình là vô giá.
Không ai có thể là tất cả mọi thứ cả. Và chúng ta sẽ mừng vì điều đó.
Không phải ai sinh ra cũng để làm thủ lĩnh. Và việc cố gắng biến mình thành người khác là tự tước đi cơ hội tìm ra mình, những đặc điểm thực sự tạo nên mình.
"Be careful what you wish for."
Mình đã từng ước mình sinh ra gần "vạch đích" hơn một chút. Cao ráo đẹp zai và "bố không giấu gì con nữa, bố mẹ chính là chủ tịch tập đoàn tỷ đô...".
Bởi vì đôi khi cuộc sống ném cho mình nhiều chanh quá, mình làm lemonade không xuể. Mình biết nhiều người có thiên phú hơn những gì họ cảm thấy cần, và có những người chỉ đang biết khao khát. Có nhiều sự chênh lệch khủng khiếp lắm chứ.
Mình không viết bài viết này chỉ để bảo bạn rằng bạn có nhiều rồi, và rằng hãy biết ơn, kể cả khi chông gai hay bế tắc, hãy biết ơn và suy nghĩ về những điều tích cực.
Vì mình biết bạn nghe những lời ấy cũng đủ rồi. Mình cũng vậy.
Mình chỉ muốn bạn biết là, trong những năm tháng mong ước mình là người khác, mình đã suýt bỏ lỡ chính mình!
Casey 18 tuổi đã ước mình là một người khác. Nhưng Casey 25 tuổi đang được nói chuyện với bạn ngày hôm nay là một người mà mình thích, quý, tôn trọng và tự hào! (btw: ?️?)
Và mình ước rằng bạn cũng đang nghĩ vậy về bạn, với tất cả những thứ trời cho, và tất cả những điều khác ?
Bài viết thuộc thử thách Viết Đều và Hay của Writing On The Net Alumni. #wotn #vietdeuvahay