“Tình chỉ đẹp khi tình dang dở”
Bẫng đi nhiều năm, khi đang loay hoay với nỗi đau chia tay mối tình đầu vào năm thứ ba Đại học, bộ phim Mắt Biếc ra rạp. Tôi lại khóc, nhưng lần này không phải vì giận bác Ánh.
Lúc này, tôi đã là một người sống bớt mơ mộng hơn. Tôi hiểu rằng chuyến tàu của Ngạn không chỉ chở nỗi buồn, nó còn chở cả một thời thanh xuân rực rỡ mà ai cũng phải một lần bước qua. Tôi nhận ra phía sau những cái kết buồn ấy là những câu chuyện mở đầu cho "tuổi người lớn" đầy thực tế và gai góc.

Tôi tìm mua lại cuốn “Đi qua hoa cúc”. Lần này, mối tình của Trường và chị Ngà hiện ra tinh khôi chính nhờ sự dang dở. Chị Ngà đã thực sự tan biến sau những lời đồn đại của xóm giềng, hay vẫn đang sống một cuộc đời khác như cách Trường hằng tin tưởng? Đến cuối cùng, thực tế hay ảo ảnh chẳng còn quan trọng. Điều ở lại duy nhất là cách chúng ta chọn nâng niu kỷ niệm ấy trong tim. Nghĩ lại, hóa ra sự ngây ngô năm 14 tuổi lại chính là rào cản khiến tôi từng chối từ một vẻ đẹp buồn bã đến thế.
Tôi chỉ thích đọc truyện dài của bác Ánh thôi. Vì sao thế nhỉ? Vì giữa những ngày mệt nhoài với những triết lý cao siêu, tôi chọn trở về với vài trang đến vài trăm trang, chớp mắt là một câu chuyện. Tôi thích cái cách một câu chuyện có đầu, có đuôi, có nhân vật và có sự chuyển biến rõ rệt từ trẻ con thành người lớn.

Điểm chung của những tập truyện dài này là dù viết về đề tài nào - tình bạn, tình yêu hay tình thân - các nhân vật đều có những góc nhìn trưởng thành hơn từng ngày. Họ buộc phải đối mặt với cuộc đời, và cuộc đời thì chẳng bao giờ đẹp từ đầu đến cuối; nhất là đối với những mối tình đầu, đa số cái kết đều dở dang. Đối với tôi, tàn nhẫn làm sao cho những mối tình không có hậu, nhưng lại đầy nhân văn mà chỉ khi thực sự trưởng thành, tôi mới cảm thấy trân trọng.