Vọng Cổ Tình Bậu Muốn Thôi Sương Sương
Katan
12:29 21/04/2026
Hát ru: Ầu ơi…Ví dầu tình bậu muốn thôi.. Chứ bậu gieo tiếng dữ… Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu.. ra.. Câu 1: Bậu ơi cái nghĩa tàu khang khi đã trót mang sao bậu đành dứt.. bỏ. Để kẻ tình chung canh trường vò võ, thầm gọi tên ai mà nghe trăn trở bên ... lòng. Bậu ơi con cá rô thia còn quen ruộng quen đồng. Trên chiếc xuồng cui bậu chèo tôi tát nước, vậy mà bây giờ bậu nỡ quên cho đành cái mũi trước, cái lái sau Nhớ những lần bậu ốm bậu đau, tôi phải gở cá bỏ xương nấu cháo thương hàn cho bậu. Đôi guốc vong đồng tôi đẽo bậu mang, mà nay bậu nỡ sang ngang để mình tôi đơn lẻ Hát dặm: Nhớ có lần qua cầu tre bị té về nhà xoa dầu nhẹ nhẹ tôi sợ bậu đau… Nhà mình nghèo mái dột trước dột sau chỗ khô ráo nhường bậu nằm, tôi lạnh lùng theo từng cơn gió bấc. câu 2: Vải bố tôi mang còn lụa tơ tằm bậu mặc, cái áo nhà quê chớ cũng lành lặn như ... người . Vậy mà hôm nay bậu đành đoạn đi rồi. Nước chảy liu riu cụm lục bình trôi líu ríu, bậu qua đò đôi chân nhỏ xíu còn run Tôi một mình neo xuồng lại bến sông, con sông rộng ai biết đâu bến nào trong nào đục. Con người ta có khi vinh khi nhục, ngày bậu về đừng mặc áo vá vai. Nói lối: Ta cắm sào ở lại bến xưa Con bìm bịp đợi ai mà gọi mãi ở nơi đâu bây giờ bậu có biết bậu đi rồi ta biết nhớ thương ai câu 5: Bậu ở bậu đi tôi chẳng nói chi sao bậu còn gieo tiếng dữ. Thầm hỏi trời cao ai là kẻ vong… thề. Bậu đi bậu không hẹn ngày về. Vậy mà bến sông xưa con đò ngang vẫn đợi, tội nghiệp cô lái buồn vời vợi nỗi chờ mong Thôi đợi làm gì cho ngày tháng uổng công, đời đen bạc nghĩa nhân người ta xem như phấn thổ. Ai biểu mình tin để giờ mình chịu khổ, kiếp long đong biết tìm đâu ra bến đỗ riêng mình. Câu 6: Bậu đi rồi ta thức suốt đêm nay Đêm sâu thẳm sao trời xa hun hút Ơ nơi đâu bây giờ bậu có biết Ta ngồi đây ngẫm thế thái nhân tình. Ví dầu tình bậu muốn thôi Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra Bậu ra bậu lấy người ta Để tôi ở lại vào ra một mình Đèn nhà ai nhấp nháy phía bên sông, bậu có biết đêm nay trời lạnh lắm. Bếp lửa mồ côi mình tôi không đủ ấm, sợ khói buồn, khói trắng một màu tang ./.