Gần đây tui mới đọc xong cuốn Babel của R.F. Kuang. Được một đứa bạn giới thiệu, nó thích mê cái vụ dịch thuật như một loại phép thuật trong truyện, mà tui thì biết tiếng Quan Thoại, đang học văn ở trường đại học, cũng có học chút về ngôn ngữ học (kiểu một môn hồi đại học ấy), nên bạn tui nghĩ tui sẽ thích cuốn này.
Tui đọc xong rồi, nhưng mà không thích. Tui còn thấy ngược lại, tự hỏi sao nó được khen nhiều thế, có thật sự nổi tiếng không? Tui không nhớ nó được giải thưởng gì ở phần đầu, SAO VẬY?
Có vài điểm tui thấy không hợp lý, làm tui nghĩ nó bị đánh giá cao quá.
-
Cái vụ "silver work" (tạm dịch là "công việc bạc"). Lúc đầu nghe có vẻ hấp dẫn và kỳ diệu. Nhưng mà cái ý tưởng về "silver work" và dịch thuật không được phát triển hơn là một ý tưởng suông. Nó chỉ là một biểu tượng để thay thế cho cái thực tế đã xảy ra - chủ nghĩa công nghiệp với máy móc của nó. Là một câu chuyện giả tưởng, tác giả đã không tạo ra một thế giới mà dịch thuật và bạc tự giải thích cho nhau. Làm sao người ta biết được sức mạnh đó? Tại sao lại là bạc? Cái gì kích hoạt hiệu ứng dịch thuật trên bạc? Nó bắt nguồn từ ý nghĩa cốt lõi của ngôn ngữ hay là các chuẩn mực xã hội? Nếu cách hiểu và ứng dụng một từ của mọi người thay đổi theo thời gian, thì nó có ảnh hưởng đến dòng chữ trên bạc không? Trong truyện không hề nhắc đến.
-
Tui không hiểu. Robin và Ramy là gay hả? Vậy là truyện có giả tưởng, gay, chính trị, lịch sử, ngôn ngữ học, và còn gì nữa? Tui còn không muốn nói đến cái cảnh Oedipus, liệu câu chuyện có thực sự đẩy Robin đến chỗ giết cha mình không? Ý tui là tại sao tác giả lại nhét nhiều thứ vào một cuốn sách như vậy mà không có khả năng phát triển hết chúng, hầu hết là vậy. Tui nghĩ cái phần gay thì bả làm khá rõ ràng và xử lý tốt với sự kiên nhẫn.
-
Nhiều tình tiết tui thấy không hợp lý, cũng không đóng góp gì cho sự trưởng thành của nhân vật chính hay liên quan đến bối cảnh giả tưởng. Tại sao lại miêu tả nhiều về trường đại học Oxford thế, để câu chuyện thêm phần chân thực à? Tại sao lại giới thiệu nhiều kiến thức về ngôn ngữ học thế? Những phần này làm cuốn sách trở nên dài dòng và tui không biết liệu chúng có giúp giải thích điều gì đang xảy ra trong truyện không.
-
Cái vụ giết chóc và trốn thoát giống như trò chơi của người lớn. Mạng sống của nhân vật chẳng có ý nghĩa gì, lúc thì họ dễ dàng trốn thoát, lúc thì ai đó phải chết vì đây là một phần của việc trưởng thành và vun đắp tính cách của một Robin đã trưởng thành. Griffin Lovell có cần phải chết không?
-
Tại sao một tổ chức quan trọng nhất trên thế giới lại dễ dàng bị sinh viên đánh bại như vậy? Không ý kiến.
Không phải người bản xứ, có lẽ tui không hiểu nhiều từ và ý nghĩa ẩn giấu, không nhớ chi tiết, không ghi chú khi đọc. Có một vài suy nghĩ nảy ra trong đầu khi tui đọc cuốn sách, không đánh giá nó cho đến khi đọc xong, tui mong đợi điều gì đó tốt hơn, nhưng tiếc là nửa sau của cuốn sách này còn tệ hơn.
NHƯNG tui thích cái kết. Nó là một cái kết hợp lý và hay. Nếu Robin sống sót, cuốn sách sẽ quá trẻ con.
Chia sẻ suy nghĩ của bạn đi.