Rổ Táo Chung Liu
Cuộc đời thì phân tầng. Mình ngày xưa từng ngáo nặng, không biết mình ở tầng nào. Định vị bản thân kiểu: mình con gái thị thành, nhà ở thành phố, cha mẹ lành, gia đình chung liu đủ ăn đủ mặc nuôi con cái học hành không kém ai, xin tiền chưa từng phải ngại ngùng. Mình nhìn cũng xinh xinh, học cũng gioi giỏi, ra trường đi làm cty lớn lương cao hẳn so với mặt bằng chung đồng trang lứa. Mình nghĩ mình cũng a di ngon ^^
Nhưng mất khá lâu để nhận ra, lấy chồng không khó, nhưng mình thì khó lấy chồng. Cái rổ táo chung liu là trên không tới thấp không thông. Mình không tỉnh, cứ tự ru ngủ thậm chí ăn bả của MXH thời bây giờ thì mình lại tự mình đào hố chôn. Sực tỉnh thì có khi ngoài ba mươi xa xa, với ba không: Không nhiều tiền, không có năng lực nổi trội, không có nhiều cơ hội lập gia đình.
Rổ Táo Trên Phây
Nhiều bạn nấp sau danh tính ảo, vào mỉa mai, làm như không lấy chồng thì chết ngay. Làm gì có ai không lấy chồng mà chết ngay. Nhưng ít nhất, mình đã cố gắng để bản thân có cơ hội hạnh phúc. Lấy chồng đủ tốt, tương xứng không hề dễ dàng ^^ Không phải ai cũng có thể thừa nhận rằng họ đang cực kỳ tổn thương khi cứ hò hẹn mãi mà không có kết quả, như mớ giẻ rách về giá trị. Người thì hôn nhân trong ngoài thò thụt, bạn thì cũng phải chiêu trò bẫy nọ kia để được cưới, bạn thì bị bỏ rơi, bạn thì đi du học vay tiền với mong ước chụp được anh nào đó nhưng kết quả là lên Tin đờ dạo mãi rồi khóc hận và đâm ra cực kỳ căm ghét chủ đề này. Đến độ bất cứ ai xa lạ trên mạng nói về nó cũng thành tử thù, dù người ta hoàn toàn không hề có bạn trong vòng XH của họ và bạn cũng chỉ may mắn dùng MXH để bập bênh một chút trên mạng mà thôi.
Nhiều người không thích chủ đề này, đơn giản vì nó đau, nó tát vào tự trọng của họ. Bằng chứng là họ phải chửi bới rất dữ khi đụng đến chủ đề này dù không ai nhắm vào cá nhân cụ thể. Nó như cái vảy ngược của con gì chứ không phải con rồng đâu. Mà thực ra là dạng đầu có cái búa nên nhìn đâu cũng thấy cái đinh ^^
Có một bạn chửi mình rất rát về chủ đề này. Nhưng rồi cũng lại là bạn lên mạng chia sẻ chuyện bản thân vụn vỡ, thất vọng. Nhà đã ko giàu, phải vay mượn cho đi du học, sang đó cũng muốn ở lại, quẹt Tin đờ mòn vân tay đi date cũng chẳng gặp đc ai ok, suốt ngày sợ mất giá, sợ bị lừa nhưng cũng ko tự tìm đc một phương án nào ngoài quẹt dạo… hình như về nước đi làm đâu rồi, chẳng biết đã trả hết nợ chưa ^^
Tái Định Vị
Mấy năm gần đây số lượng nữ giới tuổi 27-32 ở thành thị vào tâm sự với mình đông đột biến. Các bạn ngạt thở để trụ lại thành phố hoặc kể cả có nhà ở TP nhưng không giàu mạnh, ko thể vun vén quán xuyến, ko bật lên được trong sự nghiệp, rổ táo cũng ko thể đổi cao cấp hơn... nói chung sống mòn với đồng lương đủ tiêu thì buồn, mà kết hôn thì ko đủ lực để ra tấm ra món ^^ Nhưng ít nhất, nhận ra còn có cơ hội. Nhiều bạn hối ko kịp ^^ chỉ biết lên mạng hậm hực suốt với đủ loại người trên mạng.
Năm nay kinh tế ở VN nghe chừng ko dễ thở và những năm sau cũng vậy có khi còn tệ hơn. Chung liu càng tụt lại phía sau trong cuộc đua đời sống ^^ về quê lấy cũng ko đc ai, ở lại TP thì mòn mỏi. Rồi không biết sống tiếp kiểu gì. Sinh ra tinh thần ấm ức lên mạng chửi bới loạn lên, thù hận đàn ông, căm ghét hôn nhân, nhưng đằng sau vẫn lê lết đi hẹn hò qua những lần quẹt tủi hổ. Cuối cùng tắt đèn, đêm về còn lại một mình trong căn nhà trọ, hoặc trong căn nhà của cha mẹ mà nhìn viễn cảnh vài đứa con ko đứa nào có năng lực lập gia đình, hoặc nếu có thì lại phải về chen chúc sống chung với cha mẹ ở trong căn nhà hẹp... Thì lại cồn lên cơn đau, lại núp nick ảo lên mạng chửi bới ^^
Quay đầu thì luôn là bờ. Biết sai phải sửa. Chính ra có mạng cũng là để học hỏi. Tùy chọn là học cái gì thôi.
Giờ ở VN có rẻ đâu. Thị thành thì 20 triệu chỉ ráo mồ hôi là hết. Nhưng cầm lương 20tr với tuổi còn tre trẻ là ngáo lên đến giời ^^ chỉ ít năm là chua.
Có một bé ko biết tỉnh nào, mới chia sẻ trên substack em đi họp lớp cấp 3 và giờ em mới thấm bài viết Cuộc Đời Phân Tầng của chị ^^ quá thật, quá chát. Rất nhiều bạn bảo ngày trc em đọc tự ái lắm, giờ đi làm mấy năm e vỡ ra... Rồi thì cảm ơn chị như chị gái, em ko có chị gái, mẹ cũng chưa từng chỉ bảo cho em.
May mắn ư? Tất nhiên phải có phần của may mắn để gặp gỡ. Nhưng ở được bên nhau, hạnh phúc cùng nhau lại là chuyện của cố gắng. Ở chỗ biết mình, biết ta. Biết mình ở đâu để chọn cho phù hợp và cũng được chọn lại để rồi cùng cố gắng.
Là một người lấy chồng ở tuổi vừa chín, là kết quả của nghiêm túc nhìn nhận sửa chữa bản thân, lên kế hoạch tìm kiếm, chọn lựa trước khi quá muộn thì mình thấy việc phụ nữ có những người muốn kết hôn và sinh con trước 30 là sở nguyện hợp lí. Phụ nữ mỗi người một mong cầu. Có những người không thích lập gia đình. Mình có nhiều bạn bè như thế và chẳng sao cả nhưng họ vui vẻ và thành công thật sự, có gia đình mạnh, chứ không một mình và VẪN CÓ NGƯỜI YÊU họ chỉ không cưới thôi. Nhưng có những người sâu thẳm là khao khát có tình yêu, có gia đình, cơ mà bên ngoài lại “cáo chê nho xanh”, cũng là không chọn được đủ tốt, cái rổ táo phản ánh nghiệt ngã ngay và luôn ^^
Cá nhân mình cũng ăn bả của xã hội, của MXH, truyền thông, từng nêu cao ko cần đàn ông, làm mẫu đơn cũng được các thứ nhưng sau đó mình thực sự phải nhìn nhận nhu cầu của mình là gắn với cuộc sống gia đình. Mình muốn có hôn nhân hạnh phúc, đồng vợ đồng chồng, cho nên mình phải thay đổi. Vì cuộc đời thay đổi khi mình đổi thay em ạ. Yêu 1, 2 thằng dở hơi thì có thể do đen nhưng một chuỗi hẹn hò ko đi đến đâu thì rất có thể vấn đề ở mình. Mình nghĩ thế và nghiêm túc nhìn nhận, thay đổi bản thân, kiện toàn năng lực để có thể là người biết quán xuyến, quản trị cảm xúc để làm nền tảng cho quen biết người tử tế, lành mạnh.
Ngày nay hẹn hò thực ra khốc liệt. Ngồi chờ duyên đến ư, ko làm gì thì duyên đi qua là dông thẳng, không thèm rẽ vào mình luôn ^^
Thực ra mỗi chúng mình còn ko bằng hạt cát trong vũ trụ. Cuộc đời có thể chẳng có ý nghĩa gì nhưng đã sinh ra được sống, thì nên nỗ lực để ít nhất được hạnh phúc ^^ mà hạnh phúc là ở chỗ NHIỀU LỰA CHỌN. Ừ ko lấy chồng nhưng có người yêu thậm chí nhiều người yêu đủ tốt nó khác ko lấy chồng vì chẳng có mối nào tử tế chứ lị.
Nhân một ngày tâm sự mỏng, chị em chúng mình phải vấp và rút kinh nghiệm. Chứ đừng vấp mãi cùng một chỗ do mắt kém, đâm ra không dám đi đường quang, phải quàng vào bụi rậm.