Gần đây tao đọc được bài báo này:
"Mọi người đều có nghĩa vụ chăm sóc cha mẹ già của họ. Đúng, mày có thể từ chối chăm sóc cha mẹ già. Tuy nhiên, luật về trách nhiệm hiếu thảo bắt buộc con cái phải cung cấp cho cha mẹ quần áo, thức ăn, nhà ở và chăm sóc y tế. Ở Hoa Kỳ, mỗi tiểu bang đều có luật yêu cầu con cái phải chăm sóc cha mẹ già của họ."
"Ở 30 tiểu bang, người lớn phải chịu trách nhiệm về việc chăm sóc cha mẹ già của họ sau khi họ không còn tự chăm sóc được nữa. Tuy nhiên, điều luật thiết lập nghĩa vụ hiếu thảo này chưa bao giờ được thực thi ở 11 tiểu bang trong số này. Vì vậy, tùy thuộc vào hoàn cảnh sống của mày, mày có thể hoặc không thể bị yêu cầu chăm sóc cha mẹ già của mình."
Mà kiểu ai lại bắt buộc phải muốn nuôi người không phải là trách nhiệm của mình, và dù sao thì mình cũng đâu có ký vào cái việc tồn tại trên thế giới này. Tao có thể nói thay cho bản thân vì tao không thân thiết với người nhà và cũng sẽ không bao giờ thân. Tao sống cả đời dưới gánh nặng của người khác, thì sao tao lại phải có nghĩa vụ muốn nuôi bố mẹ già, họ đang kìm hãm tao trong cuộc sống rồi.
Tao nhớ hồi nhỏ bố tao bảo chúng tao: "Mấy đứa sẽ chăm sóc tao khi tao già" Sao tao phải làm thế, nhất là khi ông là thằng bố vô trách nhiệm, ông ấy chẳng muốn chăm sóc chúng tao tử tế và cứ ca cẩm đủ thứ. Ngay cả với mẹ tao, chị gái tao kể về một trường hợp, bà ấy nói về một người phụ nữ lớn tuổi đang gặp vấn đề sức khỏe, mẹ tao bảo rằng "hay để mấy đứa con chăm bà ấy đi" Mẹ ơi, không nhé.
Tao chả quan tâm nếu mày có mối quan hệ tốt với con cái. Con cái của mày sẽ không bao giờ và không nên chịu trách nhiệm về vấn đề của mày. Người ta không hiểu rằng con cái có cuộc sống riêng của chúng. Sao vai trò lại đảo ngược, người ta ích kỷ quá bây giờ, tao không thể tưởng tượng nổi việc sinh con ra đời chỉ để cùng tao khổ sở hay gánh nặng bởi vấn đề của tao.
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/me-gia-a99219.html