
Người ta vẫn truyền tai nhau về một Sài Gòn nhiều cơ hội, nhưng để tận dụng tốt cơ hội trên mảnh đất này tất nhiên không phải chuyện dễ dàng. Lập nghiệp ở Sài Gòn, người ta vốn dĩ phải đặt mình ở thế thật linh hoạt và dễ thích nghi, dễ hòa hợp với những điều tưởng chừng không thể.
Sau kỳ nghỉ tết âm lịch, người ta bằng đủ mọi cách thức, trở về với Sài Gòn, vùng đất gần 14 triệu dân. Các cung đường cửa ngõ, nhà ga, sân bay ken đặc người và xe cộ. Để sống ở Sài Gòn, người ta buộc mình phải thích nghi với những tình huống nghe có vẻ “khó thở” như vậy.
Trở về với công việc, chưa kịp hòa hợp với hàng tá việc đầu năm, người ta lại giật thót mình với các kỳ điều hành xăng dầu, thay vì “thường lệ” chuyển sang “bất thường” và đa phần trong số đó, giá tăng chóng mặt. Chưa dừng lại, bên cạnh thở than về giá của việc “đổ đầy bình” đã không còn như cũ, người ta nghĩ đến viễn cảnh một ngày chẳng còn xăng để chạy, họ rủ nhau chen chúc ở cây xăng vì sợ “xăng hết, chẳng tới lượt mình”.
Cuộc sống chẳng thể nào đứng yên, cứ xoay vần để người đời xoay sở, và thường sẽ có những phản ứng có phần thiếu lý trí khi sự đổi thay đến với mình quá nhanh. Sau vài nhịp suy nghĩ, lý trí trở về, người ta nghĩ đến chuyện đi Metro, xe buýt. Sau vài ngày neo ở giá cao ngất ngưỡng, cơ quan quản lý cũng có những điều chỉnh để hợp lòng dân, giờ thì mọi thứ có vẻ thuận và người ta đã bớt bàn về giá xăng, giá dầu. Người ở Sài Gòn lại thêm một kinh nghiệm về chuyện thích nghi để sống.
Đó là chuyện mới đây, đất Sài Gòn còn ty tỷ ví dụ về cách người ta nỗ lực để thích nghi trước hoàn cảnh.

Tin rằng, rất đông trong số chúng ta đã từng nghe kể về những con hẻm siêu số ở Sài Gòn, tận 5-6 sẹc, kiểu địa chỉ quá khó để nhớ và để tìm. Hẻm nhỏ và sâu, chen nhau từng thớ đất, an toàn phòng cháy chữa cháy cũng khó lòng đảm bảo, kiểu địa chỉ có phần xa xỉ với những địa phương khác. Vậy mà, người ở Sài Gòn vẫn thích nghi và hòa hợp tốt với thực tế này đó thôi.
Ở Sài Gòn, ngoại thành và trung tâm cách nhau hàng chục cây số, người ta vẫn đùa “người vùng ven, đi làm đi học như đi phượt”. Thực tế ai không muốn được đi nhanh về gần, nhưng vùng xa giá cả hợp lý, chịu khó chút lại thêm cho mình khoản tiết kiệm mai sau. Thêm một ví dụ về nghị lực thích nghi của người sống ở Sài Gòn.
Thử hỏi ở Sài Gòn có bao nhiêu người không phải tha hương? Thành phố năng động nhất nước vẫn luôn mở lòng với người dân tứ xứ, cơ hội vô kể, thách thức muôn phần.
Những nhân vật đại gia, siêu giàu ở đất này không thiếu. Người khó khăn, người tay trắng bắt đầu sự nghiệp ở đất này cũng rất đông. Chọn Sài Gòn để lập nghiệp, khẳng định là một quyết định hợp lý bởi nơi đây còn nhiều dư địa phát triển. Nhưng chọn Sài Gòn để lập nghiệp đòi hỏi chúng ta phải có một nghị lực đủ lớn để vượt qua những gian khó của môi trường.
Vùng đất năng động và đáng sống, đáng trải nghiệm, đáng được chọn để xây dựng sự nghiệp không có nghĩa là nơi chỉ toàn những hoa hồng. Để vững vàng, đòi hỏi người ta phải “thuần thục” với hai chữ “thích nghi”.
Đất Sài Gòn - TPHCM, có nhiều điều để người ta quan sát và cảm nhận. Và người ở Sài Gòn theo một bản năng tự nhiên, đa phần họ đã thích nghi tốt với khó khăn bằng tinh thần phóng khoáng, năng động và chịu khó, luôn cưu mang đùm bọc nhau trong gian khó. Họ biến thử thách thành cơ hội phát triển bản thân, vững lòng trước nghịch cảnh và luôn ấp ủ những ước mơ, hoài bão tại vùng đất "không tính thuế ước mơ" này.
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/vi-du-ve-nghi-luc-song-a99203.html