Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm: Không việc gì phải lắm lời

Vanvn- Hãy để những người anh hùng ngủ yên/ Hãy để cho sự tầm thường và tro tàn chiến tranh nguội lạnh/ Chúng ta sống những ngày bình lặng/ Đổi mới đất nước, sửa lại ngôi nhà tổ tiên/ Trao công việc tận tay người trẻ/ Làm nên đất nước hôm nay tự hào, đáng sống

Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm. Ảnh: Nhật Linh

Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương (nay là Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương), đã 82 tuổi, đang sống ở quê nhà thành phố Huế.

Theo nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, trong thời gian chiến tranh, Nguyễn Khoa Điềm cũng như các nhà văn, nhà thơ ở Huế như Tô Nhuận Vỹ, Lâm Thị Mỹ Dạ, Hà Khánh Linh, Nguyễn Quang Hà, Võ Quê… đã dầm mình trong bom đạn và viết lên những trang văn, những câu thơ bi tráng.

“Không việc gì phải lắm lời” là bài thơ mới nhất của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đăng trên Báo Văn Nghệ đầu năm mới 2026. Mới đây, chuyên san Viết & Đọc mùa Đông 2025 cũng đăng một chùm thơ đặc sắc của ông.

Vanvn.vn xin trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của bậc lão thành Nguyễn Khoa Điềm.

KHÔNG VIỆC GÌ PHẢI LẮM LỜI

Một cuộc chiến đã đi qua

Giang sơn đã hòa bình, thống nhất

Người nằm xuống đã vắng lặng từ lâu

Người trở về đầu đã bạc

Không việc gì phải rũ rối ra

Ném vào nhau lời vô nghĩa

Không ai quên những chiến công, những người lính can đảm

Đã vựơt qua cái xấu xí, đớn hèn

Đã đi qua cuộc chiến tranh thiêng liêng giận dữ

Với sấm chớp, những trận mưa lớn

Tưới tắm núi sông, số phận con người

Cả dân tộc bước lên đài lịch sử

Đây là lúc chẳng cần giở lại trò đếm xác chết

Kể lể công, tội

Đòi soi mặt từng người

Thật vô ích và bất kính

Hãy để những người anh hùng ngủ yên

Hãy để cho sự tầm thường và tro tàn chiến tranh nguội lạnh

Chúng ta sống những ngày bình lặng

Đổi mới đất nước, sửa lại ngôi nhà tổ tiên

Trao công việc tận tay người trẻ

Làm nên đất nước hôm nay tự hào, đáng sống

27.12.2025

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

BIẾN DỊ

Bạn chẳng nên buồn

Khi thô bỉ đã thành cánh đồng ngập nước,

Con người bắt đầu thở bằng mang

MỖI SỚM MAI

Bạn nghĩ mỗi sớm mai sẽ có thêm điều mới

Không, vẫn nhiều điều cũ kỹ:

Khuôn mặt chính ta và thủ tục làm người…

GEN Z

Phải chăng thời kỹ thuật số dạy ta:

Hãy chỉ tin điều đáng tin

Để không tin cái gì cả?

TỰ RĂN

Đừng mong lèo lái thiên hạ

Cũng đừng làm thân sỏi đá

Là mình, đứa trẻ làng Ưu Điềm…

CÔ QUẠNH

Trong thế giới quánh đặc chữ nghĩa

Facebook, smartphone, cafe

Bạn vẫn một mình, lơ lửng

NHẬP BỌN

Ở tuổi tám mươi

Tôi cam chịu một mình

Còn hơn nhập bọn với đôi dép lạ

NGUYỄN KHOA ĐIỀM

Link nội dung: https://melodious.edu.vn/tho-nguyen-khoa-diem-a98911.html