Đứa trẻ nào mà tự chọn được việc mình sinh ra chứ. Mày cũng vậy, mày không tự chọn được việc mình sinh ra. Cái quyền được hưởng thụ của bố mẹ mày (đã từng) thật là thảm hại và không có lý do gì cả. Mày không nợ chúng nó Cái Gì Cả. Không phải tình yêu, không phải sự tôn trọng, không phải lòng trung thành, và không một xu nào cả. Chúng nó có thể suốt ngày rao giảng về việc cho mày ăn, cho mày ở, cho mày mặc, nhưng đó chỉ là việc tối thiểu thôi. Đó là luật pháp. Chúng nó chỉ làm theo luật pháp thôi mà cứ như được thưởng huân chương ấy. Và nửa số thời gian chúng nó còn không làm đủ nữa. Chúng nó không phải lúc nào cũng cho mày ăn khi mày đói, chúng nó không phải lúc nào cũng mua cho mày đủ quần áo, rõ ràng là chúng nó không chăm sóc mày đầy đủ. Có người thì cứ tưởng là có thể mua được tình yêu của mày, trong khi có người thì thậm chí còn chẳng thèm cho mày những thứ mày cần. Kể cả khi chúng nó cho mày tất cả mọi thứ mày cần/muốn về vật chất đi nữa, thì chúng nó cũng đã bỏ đói tình yêu thương của mày. Mày là đứa trẻ bị bỏ đói tình yêu thương. Chúng nó đưa mày vào cuộc đời chúng nó rồi cứ như thể đó là trách nhiệm của mày ấy. Mày không đáng phải chịu như vậy, mày không đáng phải chịu như thế.
Gia đình không phải là giấy tờ pháp lý và máu mủ, mà là tình yêu thương. Những người yêu thương mà mày chọn trong thời niên thiếu và khi trưởng thành sẽ là gia đình của mày. Những thằng khốn nạn "nuôi" mày sẽ chẳng là gì đối với mày cả. Chúng nó sẽ chỉ là những tiếng vọng bị lãng quên của những bàn tay van xin và giật giật, lấy đi nhiều hơn những gì chúng nó cho. Chúng nó không thể cứ mãi lấy đi của mày được. Chúng nó đã đánh cắp tuổi thơ của mày, nhưng chúng nó không thể đánh cắp tương lai của mày.
EDIT: Sửa lại cho rõ ràng và khắc phục lỗi
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/cung-phung-la-gi-a98504.html