Trong cái nhìn đức tin, mỗi sáng bước ra đường, tôi không chỉ nhìn thấy sự đông đúc, nhộn nhịp mà còn nhìn thấy một biểu tượng của sự sống, của tình người.
Tôi thường nói đùa: Thành phố Sài Gòn không đi ngủ. Thật vậy, bất kì khi nào đi ra đường, từ sáng tinh sương, khi bác mặt trời dường như còn đang ngái ngủ cho đến lúc đêm về, khi màn đêm đã che kín, thì đường phố vẫn còn râm ran tiếng động cơ, tiếng còi xe và những bước chân vội vã, những con người đang chạy đua với thời gian để kiếm kế mưu sinh - tất cả tạo nên một bản hòa tấu rất riêng của thành phố Sài Gòn. Thi thoảng, tôi đi học trên chuyến xe buýt số 19 quen thuộc. Ngồi trên xe, tôi ngắm nhìn dòng người và dòng xe tuôn chảy như thác đổ, ngắm những khuôn mặt, dáng vẻ, những đoàn xe chen chúc nhau trên đường, ngắm nhìn bao người đang buôn bán trên lề đường… Trong khoảnh khắc đó, tôi tự hỏi: giữa hàng triệu con người đang di chuyển, liệu có ai “dừng lại” để suy nghĩ về chính cuộc hành trình của mình?
Tất cả mọi người đều rất bận rộn. Vâng, mỗi người đều bận rộn với hướng đi của mình. Có người lao xe thật nhanh vì sợ trễ giờ làm, có người chở hàng cồng kềnh để kịp đi bán. Có em học sinh đeo balo nặng trĩu, có những bạn trẻ nam lẫn nữ bán café hay xôi, bánh mì nơi những quầy hàng nhỏ ... Tất cả đều vội vã. Và tôi, nhiều ngày, cũng chen lẫn trong dòng người đó để đi đến trường. Cũng giữa dòng người đó, tôi đã từng bị chen lấn, va chạm, đôi lúc tôi bị đẩy, bị ép sát giữa hàng xe. Có những lúc, tôi thấy lòng mình dậy sóng: khó chịu, bực bội, thậm chí là sợ hãi. Nhưng rồi tôi chợt nghĩ: Nếu tôi không biết đối diện, đón nhận và yêu thương ngay trong những va chạm nhỏ bé này, thì làm sao tôi có thể sống đức ái giữa cộng đoàn, giữa Hội dòng, hay giữa những thử thách lớn hơn trong đời tận hiến? Quả thật, khi mở lòng mình để nghe tiếng Thần Khí, chính trong những điều ấy, tôi học được sự kiên nhẫn, lòng bao dung, như Chúa vẫn hành xử với tôi và còn hơn thế nữa.
Tôi quan sát thấy dòng xe, người người đều hoạt động, đều di chuyển theo một cách riêng nào đó. Bởi, tôi nghĩ, nếu một bộ phận ngừng chuyển động, cả hệ thống sẽ trở nên trì trệ. Những chiếc xe không chỉ đi trên đường; chúng nối kết, vận hành, làm sống động cả một thành phố rộng lớn. Nếu một ngày nào đó, Sài Gòn vắng bóng xe cộ, không còn ai trên đường, không có những tiếng ồn ào của dòng người, ... thì Sài Gòn sẽ không còn là Sài Gòn nữa nhưng là một cái gì đó khác. Có những ngày, tôi tưởng chừng như muốn dừng lại. Dừng lại trên đường, tấp vào vỉa hè, ... bởi cái nắng, cái nóng, bởi cảm giác mệt mỏi, căng thẳng khi phải chờ đợi trong cảnh kẹt xe lâu thật lâu. Giữa đám đông ấy, tôi là một “người lữ hành” như bao người khác đang di chuyển để tiến đến một nơi chốn cu thể. Tôi đã tự nhủ, dù thế nào đi nữa, tôi cũng không được dừng lại. Chính lúc dừng là lúc tôi bị bỏ lại phía sau. Nếu không tiếp tục đi, tôi sẽ không bao giờ có thể tới đích được. Hơn nữa, tôi có thể gây cản trở cho người khác. Còn nếu tôi đi dù chậm, nhưng kiên nhẫn, tôi sẽ hòa vào dòng chảy ấy, và, tôi sẽ có thể tới đích dù có thể muộn hơn mọi người. Khi mãi miết suy nghĩ đến điều này, tôi hướng cái nhìn của mình đến với hành trình xa hơn, bền vững hơn mà tôi đã và đang đi trong suốt hơn 30 năm qua - hành trình về Quê Trời. Trong hành trình này, tôi đã được gặp gỡ nhiều người, đi qua nhiều nơi. Có những người tôi gặp, những nơi tôi đến ít nhiều níu kéo giữ chân tôi, nhưng cũng hơn một lần có những biến cố khiến tôi muốn vụt qua thật nhanh để bước trên một lộ trình mới. Trong tất cả những điều đó, tôi được mời gọi không dừng chân nhưng phải luôn bước tiếp. Bước trong sự “hy vọng” để có thể trung thành bằng sự kiên trì cùng với ơn Chúa. Điều quan trọng không phải là tôi đi nhanh hay chậm, mà là tôi có đi đúng hướng không. Những dòng suy nghĩ như vậy lại dẫn tôi đến với điều mà sách Khải Huyền đã nói đến: Trên hành trình lữ hành tiến về Quê Trời, mọi người ai cũng đi. Có người đi nhanh thì về đích trước, người đi chậm thì sẽ đến sau. Đi nhanh đi chậm không quan trọng cho bằng tất cả mọi người cần phải trung thành trong hành trình đó, không được bỏ cuộc thì đều có thể đi tới đích.
Trong cái nhìn đức tin, mỗi sáng bước ra đường, tôi không chỉ nhìn thấy sự đông đúc, nhộn nhịp mà còn nhìn thấy một biểu tượng của sự sống, của tình người. Mỗi người là một mầu nhiệm, một nhân vị đa dạng với những nét rất riêng, một hình ảnh sống động của Thiên Chúa. Trên đời này, nếu ai cũng giống ai thì cuộc đời này sẽ không còn sự thi vị. Chính sự khác biệt nơi mỗi người làm nên sự đa dạng và sức sống mãnh liệt tạo nên sự hòa điệu của cõi tạo thành.
Thành phố nhộn nhịp này cũng dạy tôi cầu nguyện, không chỉ bằng các lời kinh, mà còn bằng sự hiện diện âm thầm. Khi tôi len giữa dòng xe, cùng với người chị em đi cùng, chúng tôi ngân nga những lời kinh Kính Mừng để cầu nguyện cho các nhu cầu của thế giới, cho Giáo hội, Hội dòng, gia đình và cầu nguyện cho chính mình nữa. Có những hôm đi trên đường, tôi bắt gặp những con người, những hoàn cảnh đáng thương, một em bé tuổi đi học phải đi bán vé số, những anh chị bị thương tật ngồi trên chiếc xe lăn đi bán dạo, một cụ già đi ăn xin, ... tôi chỉ biết âm thầm dâng lên Chúa một lời nguyện tắt để cầu nguyện cho họ, thi thoảng là một chút chia sẻ bé nhỏ, một ánh mắt cảm thông, một hành vi nhường đường… nhưng nó giúp tôi đụng chạm được vào trái tim của tha nhân và trái tim của Thiên Chúa. Những điều đó, phần nào giúp tôi hình thành thói quen liên lỉ kết hợp với Chúa trong mọi biến cố, mọi nơi, mọi lúc.
Thời giờ thấm thoát thoi đưa, … Với tôi, ba năm được đi học Thần học, được mở ra với Thiên Chúa, tha nhân và chính mình, được nhìn, được nghe, được cảm nhận, … là hồng ân mà Chúa đã trao ban cho tôi ngang qua Mẹ Dòng. Mỗi ngày đến trường được bình an chính là sự che chở mà Chúa dành cho tôi. Đáp đền hồng ân này, tôi chỉ biết tự hứa với lòng mình hãy sống cho xứng với những ân ban, trong tâm tình biết ơn và nỗ lực tự đào luyện để có thể sống tốt hơn mỗi ngày.
Dòng đời vẫn chảy, dòng người vẫn đi… cuộc sống vẫn xoay vần. Tôi lặng lẽ dâng lên Chúa một lời cầu nguyện cho thế giới, cho mỗi người được bình an, được mạnh khỏe và có những niềm vui với cuộc sống của họ. Hơn tất cả, tôi xin Người giúp tôi được bén nhạy hơn với những “dấu chỉ” mà mỗi ngày Người gửi đến cho tôi. Khi đặt tâm tình, ánh nhìn và suy nghĩ của bản thân vào trong nhãn quan của Thiên Chúa, tất cả đều là những thông điệp, là hành trình Chúa dùng để thanh luyện và giúp tôi được lớn lên. Về phần mình, tôi ước mong được mềm mại và hòa điệu trong dòng chảy của cuộc đời, được góp một nốt nhạc đời mình vào trong bản hòa tấu của vũ trụ để không ngừng ca khen và chúc tụng Thiên Chúa.
M. Anna Thảo Ly (Học viện SG), FMI
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/nap-a98451.html