Khong có sở thích, không có đam mê, không có định hướng để tập trung vào nó, không có ước mơ để theo đuổi, liệu có ổn không ?

Học cách yêu những thứ mình làm và tìm niềm vui từ những thứ nhỏ, bao quanh việc bạn làm.

Đôi khi không phải cứ đến đích mới cảm thấy thoả mãn, thấy vui mà cái hành trình mới là thứ đem đến niềm vui cho bạn.

Ví dụ, bạn quyết định chạy bộ mỗi sáng vì bạn nghĩ trong thời gian dài thứ bạn nhận lại được là sức khoẻ, cơ thể dẻo dai. Nếu chỉ nhìn vào cái đích đến đấy không thôi thì chỉ 1 giây phút bạn cảm thấy lười nhác mệt mỏi thì bạn sẽ bỏ cuộc ngay. Sao không nghĩ là khi chạy bộ, bạn được ngắm nhìn tp vào sáng sớm hoặc đêm muộn, được lắng nghe sự tĩnh lặng vào lúc đó; được cảm nhận ánh nắng chiếu lên da, cảm nhận cơn gió mát, hay uống một chai nước mát đã cơn khát. Những thứ nhỏ đó sẽ tiếp lửa cho bạn trên con đường tới đích.

Chưa tìm được thứ để làm thì cứ thử thôi. Thử tất cả mọi thứ mà bạn có thể thử. Không thử sao biết mình không có sở thích và đam mê. Ví dụ thế này, bạn để ý không ai thử cafe lần đầu mà tấm tắc khen ngon. Nó là thức uống mà do uống nhiều mà quen/ thích (acquired taste). Ngoài những người uống chỉ vì caffeine ngập não để tỉnh táo thì lại có những người đam mê cafe hết mức. Quan tâm đến loại hạt, cách thức rang, xay cà phê, cách pha chế, sắm sửa đủ thứ từ dụng cụ đến máy pha. Đó là vì họ thực sự tìm được niềm vui trong việc chuẩn bị 1 ly cà phê cho họ, họ quan tâm đến việc được thưởng mùi/ vị cà phê qua các cách chế biến khác nhau do chính tay mình làm ra. Mình uống thử cafe pour thì mình nhận xét là nó giống nước rau muống luộc, ai cũng cười nhưng ai cũng công nhận và không ai từ bỏ uống “nước rau muống” cả. Để bạn thấy cái đích chưa chắc là thứ họ cần để giữ lửa cho đam mê.

Tăng trải nghiệm sống của bản thân lên thì bạn sẽ nhận ra cuộc đời quá ngắn ngủi để làm tất cả những thứ mình thích.

Link nội dung: https://melodious.edu.vn/song-khong-co-uoc-mo-a96733.html