Ngay sau khi chịu phép báp têm vào tháng Tám năm 1984, tôi nghe nói về một sinh hoạt hấp dẫn với âm nhạc và tiệc nướng gần nơi tôi sống ở Kwekwe, Zimbabwe. Bạn bè tôi và tôi rất phấn khởi để đến dự sinh hoạt đó, nhưng nó diễn ra vào ngày Chủ Nhật. Các bạn của tôi không phải là tín hữu của Giáo Hội.
Tôi nói với họ: “Mình sẽ đi nhà thờ nhưng sẽ lẻn ra ngoài sau lễ Tiệc Thánh và đến tham gia với các bạn.”
Biết được nhược điểm của tôi, mấy bạn tôi đã nói: “Nếu làm như vậy thì bạn sẽ bỏ lỡ cơ hội. Khi bạn đến nơi thì tiệc nướng đã hết rồi.”
Tôi phải lựa chọn. Tôi nên đi nhà thờ hay đi dự tiệc nướng? Tôi chọn đi dự tiệc nướng nhưng đến sáng Chủ Nhật thì tôi biết được rằng bữa tiệc đã bị hủy bỏ. Lúc tôi biết thì đã quá muộn để đi nhà thờ, nên tôi chỉ ở trong căn phòng thuê nhỏ bé của mình.
Đầu giờ chiều hôm đó, tôi nghe thấy có tiếng nói: “Eddie Dube có sống ở đây không?”
Đó là vị chủ tịch chi nhánh của tôi, John Newbold, và vợ của ông là Jean. Tôi chỉ muốn trốn dưới gầm giường! Nhưng trước khi tôi có thể làm bất cứ điều gì, họ đã đứng ngay cạnh tấm màn ngăn cách phòng của tôi với phần khác của căn nhà.
Họ nói: “Ôi Eddie, chúng tôi hơi buồn khi không thấy em đi nhà thờ hôm nay.”
Chúng tôi nói chuyện được một lúc, và sau khi họ ra về thì những lời tử tế của họ cứ quanh quẩn trong tâm trí tôi: “Eddie, chúng tôi hơi buồn khi không thấy em.” Tôi biết ơn John và Jean Newbold. Kể từ hôm đó trở đi, tôi đã được ban phước vì họ đã giúp tôi nhận thấy, theo một cách cá nhân, tình yêu thương và mối quan tâm của Đấng Cứu Rỗi Chúa Giê Su Ky Tô dành cho mỗi một người.
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/tinh-yeu-thuong-a94712.html