Chuyện Gì Đến Thì Cứ Để Cho Nó Đến và Hân Hoan Chấp Nhận Nó

Khi còn trẻ, tôi thích chơi thể thao và tôi có nhiều kỷ niệm thân ái về những ngày tháng đó. Nhưng không phải tất cả các kỷ niệm đó đều thú vị. Tôi nhớ một ngày nọ sau khi đội bóng bầu dục của tôi thua trong một cuộc thi đấu gay go, tôi về nhà mà lòng cảm thấy chán nản. Mẹ tôi có mặt ở đó. Bà lắng nghe câu chuyện buồn của tôi. Bà dạy con cái bà phải tin cậy nơi bản thân mình và tin cậy nhau, không đổ lỗi cho người khác về sự rủi ro của mình, và nỗ lực hết sức trong mọi điều mà chúng cố gắng làm.

Khi chúng tôi thất bại, bà kỳ vọng rằng chúng tôi lấy lại tinh thần và lại tiếp tục. Do đó lời khuyên của mẹ tôi cho tôi lúc bấy giờ không phải là điều hoàn toàn bất ngờ. Điều đó ở với tôi suốt cuộc đời.

Bà nói: “Joseph, chuyện gì đến thì cứ để cho nó đến và hân hoan chấp nhận nó.”

Tôi thường suy nghĩ về lời khuyên dạy đó.

Tôi nghĩ rằng bà có thể đã có ý nói rằng mỗi cuộc sống đều có những thăng trầm và có những lúc mà dường như không có hạnh phúc trong thế giới này. Tuy nhiên, dù có nản lòng và nghịch cảnh, nhưng những người nào vui sướng nhất thì dường như có một phương pháp học được từ những thời kỳ khó khăn, do đó trở nên vững mạnh hơn, khôn ngoan hơn, và vui vẻ hơn.

Có thể có một số người nghĩ rằng Các Vị Thẩm Quyền Trung Ương hiếm khi trải qua nỗi đau đớn, đau khổ hoặc khổ sở. Tôi ước gì điều đó có thật. Mặc dù mỗi người nam và người nữ ngồi trên bục chủ tọa này ngày hôm nay đã trải qua một mức độ vui sướng lớn lao, nhưng mỗi người ấy cũng đều uống cạn chén thất vọng, buồn phiền, và mất mát. Chúa trong sự thông sáng của Ngài không che chở bất cứ ai khỏi nỗi sầu khổ hay buồn phiền.

Đối với tôi, Chúa đã mở cửa sổ trên trời và trút xuống tôi và gia đình tôi các phước lành vượt xa khả năng bày tỏ của tôi. Tuy nhiên giống như mọi người khác, cũng có những lúc trong cuộc sống của tôi dường như lòng tôi trĩu nặng nỗi buồn đau hơn là tôi có thể chịu đựng được. Trong những lúc đó, tôi nghĩ lại những ngày thơ dại của thời thơ ấu của mình khi mà những nỗi buồn phiền tột cùng đến với sự bại trận trong một cuộc thi đấu bóng bầu dục.

Lúc bấy giờ tôi đã không biết gì mấy về điều chờ đợi tôi trong những năm về sau. Nhưng bất cứ lúc nào tôi trải qua những thời kỳ buồn bã và đau khổ, thì những lời của mẹ tôi thường trở lại với tôi: “Chuyện gì đến thì cứ để cho nó đến và hân hoan chấp nhận nó.”

Làm thế nào chúng ta có thể ưa thích những ngày đầy đau khổ? Chúng ta không thể nào—ít nhất là trong giây phút đó. Tôi không nghĩ là mẹ tôi đề nghị rằng chúng ta phải ngăn cản nỗi thất vọng hoặc chối bỏ sự xác thật của nỗi đau đớn. Tôi không nghĩ là bà đề nghị rằng chúng ta che giấu sự thật phũ phàng bằng hạnh phúc giả vờ. Nhưng tôi tin rằng cách mà chúng ta đối phó với nghịch cảnh thì có thể là một yếu tố trọng đại trong việc chúng ta làm thế nào để có được hạnh phúc và thành công trong đời.

Nếu chúng ta đối phó với nghịch cảnh một cách khôn ngoan, thì những lúc khó khăn nhất của mình có thể là những lúc tăng trưởng nhiều nhất mà đối lại có thể đưa đến những lúc hạnh phúc lớn lao.

Qua những năm tháng, tôi đã học biết được một vài điều mà đã giúp tôi vượt qua những lúc thử thách và gian truân. Tôi xin chia sẻ những điều này với các anh chị em.

Link nội dung: https://melodious.edu.vn/han-hoan-la-gi-a94374.html