Khi khí hậu chuyển mình sang đông cũng chính là lúc mà những đóa cúc họa mi tô điểm cho đất trời Hà Nội bằng nhan sắc dịu dàng, thanh khiết của nó.
Cúc họa mi không kiêu sa, rực rỡ như những loại hoa khác nhưng lại mang đến vẻ đẹp nao lòng. Trong bài viết này, hãy cùng chúng tôi thưởng thức một số vần thơ, câu thơ về cúc họa mi để hòa lòng mình vào những mùa đông của Hà Nội bạn nhé!
> > Xem thêm: Ý nghĩa hoa cúc họa mi trong tình yêu là gì? Chụp ảnh cúc họa mi ở đâu, vào tháng mấy?
Đã đời chưa cúc họa mi? Má hồng môi thắm có thì mà thôi Trên tay cầm cả tháng Mười Xin đừng cả gió đánh rơi nắng chiều Lùa thu vào cõi linh phiêu Lả lơi vạt áo vịn liều sang đông Họa mi rải thảm trời trong Ngực ai trắng quá mà không chạm mùa Gió thì thật, rét chỉ đùa Câu thơ tôi viết cũng vừa chớm đông.
Em không dáng ngọc thân ngà Chỉ là cỏ dại nở hoa ven đường Họa mi tên thật dễ thương Nhụy vàng, cánh trắng vấn vương thu tàn
Hoa lòng hé nụ đông sang Màu hoa tinh khiết lại càng thêm xinh Dẫu giá rét, vẫn lãng mạn Chờ ai hoa đứng 1 mình vấn vương?
Thân nhỏ nhắn, thật đáng yêu Dãi dầu mưa gió bên đường đông qua Nhớ người năm cũ đã xa Thương em, thương cả cánh hoa dịu dàng
Chim họa mi hót âm vang Cúc họa mi vẫn nồng thắm hương quê.
Tay ôm bó cúc họa mi Em đang suy nghĩ điều gì em ơi? Nhìn em đứng giữa đất trời Thật là duyên dáng tuyệt vời thế nào
Không cao siêu chẳng ồn ào Mà làm thổn thức dạt dào con tim Bước chân anh muốn lần tìm Để cùng em được đắm chìm trong hoa
Không gian trời đất giao thoa Tiếng yêu nhớ thương cùng hòa nhịp chung Bên nhau thỏa sức vùng vẫy Họa mi trắng trong ung dung gọi mời
Anh về đây với em ơi Họa mi theo bước chẳng rời xa nhau Tình yêu phép thử nhiệm màu Anh và em mãi sớm muộn chung tình.
Dịu dàng cánh mỏng em ơi Mà sao nhớ thương đầy vơi nỗi niềm Giao mùa nỗi nhớ dịu êm Trong ngần sắc trắng êm đềm giấc mơ
Chiều về lòng dạ ngơ ngẩn Bước đi ai níu bơ vơ nửa chừng Anh về lại nhớ người ngoài Hoạ Mi đưa lối ngập ngừng bước đi
Em ơi xin hãy một lần Duyên tình sâu lắng thêm phần thương nhớ Anh đi khắp nẻo cùng đường Câu thơ vấn vương má hường ai trao.
Ai đem cúc họa mi về Mùa đông đã đến tê tái lòng người Trắng tinh sáng một góc trời Nụ hoa Cúc tỏa sáng ngời tinh khôi
Trời se cái lạnh trên môi Nắng vương giọt nắng lẹ trôi trên trời Dù cho sống phía trên đời Mỗi năm chỉ nửa tháng trời nở hoa
Dù rằng bão tố phong ba Dù tình yêu phải cách xa ngàn trùng Có hoa cúc họa mi cùng Cuộc đời hạnh phúc thủy chung đời đời
Hôm nay ra ngõ phố chơi Hà Nội một góc sáng tươi hoa về Hoa tươi gió lạnh tràn đầy Hoa nở rực thắm lời thề còn vương.
Muốn làm sợi gió đi hoang Một chiều ngẩn ngơ ngã quàng vào em Muốn làm tia nắng vừa lên Giao hoan cỏ lá nồng nàn đắm say!
Tháng mười ai đốt cạn ngày? Thời gian hóa bụi tàn bay cuối trời! Cúc họa mi cứ biếc cười Mặc ai hờn dỗi tháng mười nông sâu!
Mưa thì như dỗi hờn nhau Hạt rơi ruộng cạn hạt rầu bên sông Bãi bồi mẹ cúi lưng còng Luống cúc vươn thẳng cho lòng mẹ tươi!
Phố chiều loang lổ nụ cười Nhịp đời hối hả bỗng vơi nhọc nhằn Mẹ đem về phố sắc xuân Hoàng hôn cũng phải tần ngần…họa mi!
Đông về nở cúc hoạ mi Cánh mong manh nhỏ lí tí gọi mời Hoa xinh như nở nụ cười Khẽ khàng e ấp đón trời gió đông
Kiên cường chẳng sợ mưa dông Hiên ngang toả sáng hoa đồng nội ơi Màu hoa trong trắng rạng ngời Cúc hoạ mi mãi một trời nhớ thương.
Khi trời vừa lập gió đông Ai đem cúc trắng tỏ lòng yêu thương Người yêu người nhớ vương vấn Người trao người nhận toả hương cuộc tình
Từng cành nhỏ xíu xinh xinh Trắng trong thuần khiết minh chứng lời chàng “Gió kia reo phía trên ngàn Anh đi vì nước muôn vàn yêu em”
Mảnh vườn nho nhỏ ngày đêm Khéo tay trồng xới nàng quên thân mình Ngày hoa nở rộ lung linh Không nhuộm mà trắng bóng dáng người yêu
Dở dang một mối trăm điều Tình duyên đứt đoạn muôn chiều khổ đau Cắt cành hoa trắng lòng sầu Nàng mang ra bán đẫm màu tiếc thương.
> > > Có thể bạn quan tâm: Mùa hoa tam giác mạch vào tháng mấy, ở đâu? Ý nghĩa hoa tam giác mạch
Em nói chi với hoa cúc họa mi? Hay họa mi nói với em điều gì? Mà đôi má em dần dần ửng đỏ Để làm say lòng cả bạn cùng đi.
Biết không anh? Họa mi nở em trông Ngóng về anh chiều đông nơi xóm nhỏ Ôm ấp hoài mối tơ lòng ngày đó Em gửi cả trong gió tới anh rồi
Sao chẳng về cho em thắm làn môi Không đơn côi mỗi chiều tan ca nữa Đâu phải đứng hàng ngày ngóng tựa cửa Khi nơi anh lời hứa đã vẹn tròn…
Bao đông rồi em hoài mong héo hon Anh mãi xa và chẳng còn nhớ nữa Phố ngoài kia cúc họa mi vẫn nở Chỉ mình em dang dở mối duyên tình
Biết bây giờ đã chẳng còn đẹp xinh Em vẫn vậy trung trinh đợi anh mãi Mặc gió lùa vội trên bờ tóc mái Đưa bàn tay hái một đóa họa mi…!!!
Hà Nội lạnh rồi phải vậy không? Thấy em tươi thắm muốn hoài trông! Họa mi vườn cúc tình thêm sống Giá lạnh đông sang má vẫn hồng! Rực rỡ đẹp xinh bên khóm trống Dịu dàng duyên dáng sánh cùng bông! Em ơi đẹp quá lòng ai bỗng Em giữa họa mi mới tuyệt nồng!
Anh yêu Hà Nội có cúc họa mi Trắng trinh như cô nàng lúc xuân thì Đông sang hoa nở mang bao ẩn ý Để lắm nàng thơ khoe dáng ngọc ngà
Xinh sao loài hoa không là vương giả Chỉ đơn thuần thuần khiết rất mong manh Nhưng đã làm xao xuyến trái tim anh Bởi có em nơi Hà Thành xa nhớ
Ta tuy qua những tháng ngày trăn trở Vẫn luyến lưu bao kỷ niệm ngọt ngào Nơi vườn tược Quảng Bá một sáng nao Ngắm hoa cúc họa mi vừa hé nhụy
Trời cuối thu đưa anh vào mộng mị Được nghe em kể chuyện của loài hoa Do nàng tiên từ một cõi trời xa Gửi xuống gieo trồng nơi miền hạ giới
Loài hoa ấy luôn mang màu tươi trẻ Bé xinh xinh nhưng e ấp trữ tình Luôn tỏa sáng dưới nắng ấm rạng đông Cúc họa mi có tên ngay từ đấy
Anh Sài Gòn hiếm hoi khi được thấy Sắc hoa yêu ở miền Bắc quê em Nên khát khao trong giấc điệp êm đềm Nhớ da diết cúc họa mi màu trắng!
> > Xem thêm:
Nồng nàn đông Hà Nội Cho lòng tôi bối rối Cho hồn tôi mộng mơ
Em là nhạc, là thơ Em là hương, là sắc Trên nền họa mi cúc Cho lòng tôi mê say…
Mùa đã về muốn cùng anh xuống phố Chớm đông rồi mình ngắm cúc họa mi Nắng lung linh xuyên qua chiều lá đổ Tay trong tay chẳng biết nói câu gì
Em tung tăng lả lướt tà áo mỏng Nét thơ ngây ngơ ngác mắt xoe tròn Má hây hây và bờ môi chín mọng Vẻ hồn nhiên trắng trong nết xuân son
Em họa mi dịu dàng trong sắc nắng Chẳng kiêu sa rực rỡ giống hoa hồng Chỉ là em tinh khôi tà áo trắng Chẳng nồng nàn như dạ lý bên sông
Họa mi em thanh tao và bình dị Góp sức mình sưởi chút ấm kỳ đông Không sắc màu như muôn loài hoa khác Một chút thôi cũng đủ ấm áp lòng.
Anh có thấy cúc họa mi đang gọi Con tim này vẫn chỉ đợi mình anh Mình xa nhau yêu nhớ cất dành dụm Nuôi khát vọng cho tình luôn thắm mãi
Em vẫn ủ những men say dấu ái Dấu yêu đầu gửi vào những câu thơ Nếu yêu nhau xin giữ vẹn câu chờ Để nhớ mãi một thời yêu vụng dại
Duyên đã trói hai tâm hồn ta lại Hứa suốt thời gian sống mãi mãi chẳng tránh xa Vườn họa mi vẫn giăng lối đi vào Để em mãi nghẹn ngào ôm nỗi nhớ
Anh có hứa khi họa mi chớm nở Sẽ trở về hôn mắt lệ chờ trông Để tô thêm cho má thắm môi hồng Cùng mê đắm nụ hôn yêu mê mải
Và nỗi nhớ trong tim sao lạ kỳ Muốn được gần để tựa ngả bờ vai Câu yêu thương trao gửi tháng năm dài Họa mi trắng… Vẫn đợi người yêu dấu…
Cúc họa mi đã nở trắng triền sông Gió se lạnh, nắng dát vàng sắc mật Anh bên em một giấc mơ có thật Sánh vai nhau, vui nhẹ bước trên đồng
Trời thu xanh, mây cao tít tầng không Nắng vương nhẹ cho em hồng đôi má Trên đồng cúc, miệng em cười xinh quá Vầng mây xa như dừng lại chiêm ngưỡng
Giây phút này anh như nghẹn con tim Được bên em, nắm bàn tay nồng ấm Nghe thủ thỉ những lời em gửi gắm Đợi anh về… khi mùa cúc trổ bông
Rồi anh đi theo lời gọi non sông Cùng đồng đội giữ yên bình biên thuỳ Mỗi cánh thơ từ nơi em gửi tới Có nắng vàng cùng hoa cúc họa mi
Có tình em trên từng bước anh đi Vượt dốc đá đêm tuần tra biên cương Vượt thác lũ, vững lòng anh bước tới Bởi tình em luôn nồng ấm trong anh
Ba năm liền gắn bó với rừng xanh Với Hà Giang tím màu tam giác mạch Ba năm trời băng qua bao thử thách Vẫn trọn lòng với hoa cúc miền quê
Anh vẫn ghi lời vàng đá em thề Bến sông quê vẫn thắm màu hoa cúc Lời yêu thương - lời tâm hồn thúc giục Anh sẽ về… khi mùa cúc trổ bông.
> > > Xem thêm: 30+ Câu nói, câu thơ, lời hay ý đẹp về tình yêu lúc hạnh phúc, lúc buồn
Tặng em bó cúc họa mi Nhận đi em nhé thầm thì lời trao Tặng em thương nhớ hôm nào Nhận đi em nhé gửi vào trong mơ
Tặng em anh tặng bài thơ Nhận đi em nhé ngẩn ngơ trong lòng Tặng em hơi ấm ngày đông Nhận đi em nhé tình nồng anh trao
Đông về phố thị ồn ào Tặng em nhịp bước hôm nào chung tay Nhớ em hơi ấm tình say Câu thơ ai ướp vị cay hương nồng.
Tháng mười về… lại mùa cúc họa mi Em vẫn bước trên đường xưa quán vắng Chẳng còn anh nên lòng em yên bình Chuyện lâu rồi như ngỡ mới hôm qua
Em khắc khoải đi qua những mùa hoa Họa mi trắng… sao buốt lòng đến thế Không có anh phố buồn cây đổ lệ Em chạnh lòng qua lối cũ mong manh
Thu qua rồi… đông về em rất lạnh Lạnh đến nao lòng… buốt tận trong tim Anh ở đâu sao em mãi tìm kiếm Để đông về cứ chòng chành nỗi nhớ
Đâu phải họa mi làm cuộc tình tan vỡ Chỉ tại chúng mình… hai hướng ngược nhau Chỉ một lần gặp rồi mãi khổ đau Vẫn muốn tan trong nhau để lòng không bão tố Tháng mười về… họa mi buồn trên phố Mùa sang rồi… em khóc tiễn người đi..!
Trắng trong như 1 nụ cười Long lanh ánh mắt của người anh yêu Em về thả dáng yêu kiều Họa mi ra phố giữa chiều cuối đông Em về ấm cả hư vô Ấm căn gác nhỏ giữa lòng thủ đô Em về đẹp tựa như mơ Ngọt ngào, dịu nhẹ để vừa yêu thương.
Cúc họa mi đã nở rồi anh ạ Mùa đông về em khao khát trong tim Được nghiêng mình trong giây phút lặng im Để nhìn ngắm cúc họa mi hé nở
Lần đầu tiên gặp nhau em mãi nhớ Anh thẹn thùng trao nhành cúc họa mi Loài hoa dại vấn vương bước em đi Ôi kỷ niệm ùa về trong ký ức
Phút chuyển mùa khuya về em thao thức Ngoài khơi xa anh vẫn trực đêm ngày Mưa bên hiên tí tách gió heo may Chắc giờ này nơi đảo xa lạnh lắm
Mẹ con em cầu mong điều may mắn Biển sẽ êm gió lộng hãy tan dần Những lá vàng buông kín ở ngoài sân Cúc họa mi đang tiết kiệm anh đó! Để người đi xa vẫn nhớ quay về tìm lại chốn xưa.
Cúc Họa Mi rung rinh vẫy gọi Heo may về len lách gọi đông Hỡi đứa con gái má phấn Gánh chi mà thả hương nồng muôn nơi
Mây trắng bay bầu trời xanh đậm Tay nhẹ nhàng tưới thấm hàng cây Thương nhau thì ở lại đây Kìa đàn chim nhạn gọi bầy râm ran
Tà áo thắm ngập tràn khắp phố Tuổi trăng tròn đang độ vào xuân Thẹn thùng e ấp tần ngần Đường hoa anh ngóng bước đi em về.
Em hay kể về loài cúc họa mi Bằng ánh mắt say mê và nụ cười tỏa nắng Bông trắng nhỏ xinh nhưng dịu dàng trong sáng Giữa chớm đông thiêu đốt mọi ánh nhìn
Anh cười xòa bỗng rạo rực tâm hồn Anh sẽ dắt em đi vào đúng mùa rực nở Bước bên em để nghe từng nhịp thở Nhịp yêu thương chênh chao chớm đông về
Anh sẽ không buông lơi những câu thề Bởi tương lai là điều không đính hôn Nhưng lần sau cuối, đức tin anh đem ra đánh cược Thì phép màu… có lẽ sẽ hiện ra!
Mình hò hẹn ở mùa hoa cúc em nha! Ngày kia sẽ không xa nếu cả hai cùng nhau kiên định Cô gái có nụ cười xinh khiến tim này rung động Như họa mi thiêu đốt vạn ánh khát thèm Đợi nhé! Cổ tích này anh sẽ viết để em xem!
Se lạnh Hà Thành lúc chạm đông Hoạ mi trên phố đẹp nao lòng Ôm hoa thiếu nữ cười trong nắng Hút vạn ánh nhìn em biết không
Tại cúc hoạ mi hay tại em Mà chiều Hà Nội mộng mơ thêm Mỏng manh cánh trắng màu tinh khiết Tà áo em khoe nét cong mềm
Say cúc hay em họa mi ơi Tinh khôi hé nở nét xuân ngời Nụ cười dáng cúc xinh tươi quá Ai đứng ngẩn ngơ ngắm giữa trời
Rồi cứ thương thầm cúc họa mi Nhìn hoài khuất nẻo bóng hoa đi Đêm ngày mộng mị nhành hoa trắng Khẽ gọi tên em… cúc họa mi.
Em yêu lắm cúc hoạ mi xinh xắn Xuống phố tìm mà chẳng thấy dáng hoa Có được không anh … hãy gửi làm quà Sinh nhật em - cúc hoạ mi anh nhé!
Em sẽ cùng chuyện với hoa thỏ thẻ Để thấy mình không cô lẻ kỳ đông Cho môi xinh như đón nụ hôn nồng Mắt biếc đẹp như mùa xuân vừa đến
Anh còn nhớ những lời mình ước hẹn Mùa cúc hoạ mi anh đưa về nhà Nắm tay nhau thưa chuyện với mẹ cha Cho hạnh phúc được đơm hoa kết trái Em mong lắm một mùa hoa dịu ngọt…!
Xin một đời làm bông cúc họa mi Khoe sắc mỏng đón mùa đông về ngõ Em khiêm nhường giữa muôn vàn cây cỏ Bung hết mình đón vạt nắng cuối thu
Nhẹ khép mi khi bóng tối, sương mù Ôm buồn tủi em 1 mình đơn lẻ Cười cả ngày để đêm về đổ lệ Yêu lặng thầm không chút hờn ghen
Cháy hết mình giữ trọn vẹn niềm tin Góp hương sắc cho đời thêm sáng tươi Xa mặt trời sống khép mình câm lặng Gửi tin yêu theo vạt nắng lạc mùa
Cứ lặng lẽ góp nhặt những hoài bão Run rẩy nhận nắng cuối mùa vương vãi Cho hết mình nào mong gì nhận lại Cúc họa mi… hạnh phúc dẫu… lặng thầm.
Bình yên ngày nắng sớm Cành lá mởn xanh tươi Họa Mi cúc nhỏ mỉm cười Dịu dàng cánh mỏng tinh khôi đón chào
Gió lao xao vẫy gọi Như khẽ hỏi về em Lả lơi lũ bướm bên thềm Chim về ríu rít dịu êm cảnh trời
Nhớ chơi vơi đến lạ Hoa chẳng tỏa hương nồng Xa rồi mô nữa mà trông Còn đây kỷ niệm chất chồng trong tim
Hoa và em lặng lẽ Ký ức khẽ trở về Tâm hồn hòa gió mân mê Cảm xúc tràn trề… cúc họa mi ơi!
Có một mùa hoa cúc Mùa cúc trắng hoạ mi Đưa ta về ký ức Sóng bên sông rầm rì
Thêm một mùa hoa cúc Trắng tinh khôi nhu mì Như là em vào lúc Mười sáu tuổi xuân thì
Có một mùa hoa cúc Hai ta cùng bước đi Hai con tim rạo rực Chưa nói được điều chi
Xưa có mùa hoa cúc Cánh trắng nhỏ lí tí Ta mang bao xúc cảm Vui vẻ cùng sầu bi
Nhớ một mùa hoa cúc Anh chưa kịp nói gì Ngậm ngùi thôi xin chúc Em lên đường vu quy.
Lặng lẽ ngày cuối thu Cúc họa mi dạo phố Dịu dàng như dáng ai Mong manh trong làn gió
Họa mi hay em đó Áo trắng về tinh khôi Để cho lòng thầm nhớ Ơi họa mi của tôi
Năm tháng cứ dần trôi Tuổi học trò xa mãi Mùa cúc họa mi về Gọi ngày trước trở lại
Nhắc 1 thời con gái Cùng màu trắng dịu dàng Họa mi ơi có phải Mối tình đầu riêng mang…
Chị chào đời giữa mùa cúc họa mi nở rực Ngày cơn gió mùa đông đổ dài ngõ nhỏ Mẹ hơ bàn tay trên chậu than đỏ lửa Những nặng nhọc nhọc nhằn theo chị suốt đông khan
Chị lớn lên, nheo nhóc đàn em thơ khốn khó vô cùng Mẹ chưa một lần có một chút thời gian dành riêng cho chị Năm tháng trôi qua chị thành thiếu nữ Chẳng biết tự lúc nào chị yêu cúc họa mi
Một mùa đông sang cơn gió lạnh thầm thì Khi những cánh họa mi bung màu trắng nuột Thứ màu trắng bốp khôi mong manh tinh khiết Hoa nở hông nhà mẹ biết chị đã yêu
Đàn em nhỏ lớn lên và mùa đông qua cũng thật nhiều Những bông cúc họa mi chờ ngày chị hạnh phúc Nỗi chờ mong như hằn trong đôi mắt Chị dõi theo mây trời đợi bao mùa bung nở cúc họa mi
Mẹ giục chị lấy chồng khi sắp hết xuân thì Khi những đứa em lần lượt xây mái ấm Chỉ có chị cứ tháng ngày lặng lẽ Mòn mỏi đợi chờ một hình bóng mờ xa
Đến 1 ngày cúc họa mi nở hoa Chị thu được tin anh trở về sau bao mùa nhớ thương Cúc họa mi đang ngày khoe sắc Cánh mỏng ngập tràn ấm áp giữa chiều đông
Cứ ngỡ rồi chị sẽ lấy chồng Tiếng pháo nổ tiễn chị sang sông trong ngày chị cưới Nhưng đông lạnh lẽo cúc họa mi buồn rười rượi Anh đã không về mà nằm lại chiến trường xa!
Đông Hà Nội họa mi cúc nở Cánh mỏng xinh rực rỡ bên thềm Thu qua nỗi nhớ nhiều thêm Lá vàng trút rụng êm đềm lối xưa
Phố ngái ngủ như vừa tỉnh giấc Gió lang thang ghé bậc hiên nhà Ngỡ ngàng trước những nụ hoa Tinh khôi cánh trắng mượt mà đáng yêu
Tà áo mỏng diễm kiều dáng ngọc Mắt nhung huyền mái tóc ngang vai Xinh tươi đượm nét trang đài Dạo trên phố nhỏ làm ai ngẩn nhìn
Bao kỷ niệm hằn in tâm trí Ly cà phê thơm độ ngọt ngào Ấm nồng hạnh phúc ta trao Họa mi cúc nở quyện vào hồn thơ
Xa biết tới lúc nào tái ngộ Mối tình đầu đẹp mãi nhé anh Trái tim em đã riêng dành Hai ngăn chứa cả tình xanh chúng mình.
Rét đã tràn khắp nẻo phố thân yêu Hà Nội đó… hồn phiêu lần gặp gỡ Tuy chỉ một nhưng lòng luôn hoài nhớ Phố phường quen hơi thở có em về
Nhớ hôm nào! Qua lối nhỏ mân mê Loài cúc nhỏ Họa Mi màu thật đẹp Từng cánh mỏng như làn môi đang khép Trắng dịu dàng vỗ nhịp bước vào đông
Kỷ niệm xưa chợt tồn tại trong lòng Loài hoa ấy mênh mông tràn tâm khảm Không rạng rỡ giữa trời đông u ám Vẫn mỉm cười ai dám ngỏ chê đâu
Cúc họa mi tên đã thấy ngọt ngào Cho bao kẻ xuyến xao về em đó Tuy hoa nở không hương hòa trong gió Vẫn đậm tình búp nhỏ điểm phố yêu
Hoa và em làm phố đẹp mỹ miều Ôi ánh mắt như thiêu hồn trai trẻ Đông vội vã nhưng vờn qua thầm lặng Cúi nhìn thôi vỗ nhẹ bước chân về.
Níu dịu dàng một chút nhé hoạ mi Khoe mỏng manh mà không gì sánh nổi Mưa lãng đãng nào có chi bối rối Đông chớm về đã vội vàng bừng tươi
Nhìn thấy em là nhìn thấy nụ cười Vừa e ấp vừa tỏa sáng tươi mới Cuối thu nắng hanh vàng rơi khe khẽ Rất hồn nhiên nhỏ nhẹ bước vào mùa
Hoa nở rồi nụ tiếp nụ tranh đua Cứ chờ đợi không ào ùa bung cánh Cũng chẳng sợ khi tiết trời giá lạnh Lại có phần còn xa hoa nhiều hơn
Làn môi xinh nũng nịu chực dỗi hờn Muốn ve vuốt bông lơn đùa chút nữa Hương thoảng nhẹ như chợt vừa qua cửa Lại cồn cào… được ôm giữa vòng tay Mong em cùng… dạo phố buổi sáng nay.
Cúc họa mi về ngang qua phố Đẹp dịu dàng đến độ ngả nghiêng Long lanh một khoảng trời riêng Xa xa cứ ngỡ nàng tiên giáng trần
Ngắm họa mi trăm lần chẳng chán Từng cánh hoa trắng nuột tinh khôi Nhụy vàng xinh đẹp 2 lần Dịu dàng hết nấc tuyệt hảo họa mi
Gây thương thương níu chân lữ khách Bao con tim ngẩn ngơ nàng hoa Hà Nội ơi… quá khẩn thiết Ngắm hoa ta chẳng nỡ xa… tí nào…!
Ta muốn gởi ngọt ngào sâu đậm Vào từng bông thắm thiết… cho ai Kèm theo vạn giọt tình say Hữu duyên “lỡ phải”… trọn đời chung đôi…
Tiễn em đi trong buổi sáng đầu đông Ngọn heo may se lòng đứa ở lại Cây cứ trút, trút lá vàng… rơi mãi Khẳng khiu cành trơ trọi… lá về đâu?
Rồi cứ như trời đất có phép thuật Hai bên đường bỗng từ đâu xuất hiện Màu trắng trang đài, nhụy vàng điểm tô Cúc hoạ mi say đắm đến lạ lùng!
Ôi loài hoa chỉ nở lúc vào đông Để lòng anh nhớ nhung nhiều tới vậy Anh nhớ lại buổi sáng mùa đông ấy Ngắt bông hoa cài mái tóc em bay
Mắt trong mắt tay đan tay đắm say Nụ hôn trao bờ mi ai mắt ướt… Tiếng còi tàu rời ga trong giá buốt Chỉ kịp trao lời ước hẹn ngày về!
Tháng mười này rồi cũng sẽ qua đi Đông sắp về lời hẹn xưa em nhớ Hà Nội và anh chờ em ở đó Cúc họa mi lối cũ đợi em về!
Em dịu dàng đẹp lắm họa mi ơi! Anh muốn tả không đủ lời để nói Anh quyến luyến chẳng muồn xa Hà Nội Bởi có em xao xuyến trái tim hồng
Sắp vào mùa hoa cải sẽ khoe bông Màu vàng đẹp của nắng thu để lại Tuổi chúng mình đã qua thời khờ dại Nên bâng khuâng để lại chút si tình
Cúc họa mi tuy rằng không thật lung linh Như hồ điệp như hồng nhung, cẩm thạch… Nhưng anh thích gắn kèm với đời trong sạch Mối tình đầu làm ấm cả kỳ đông
Hai đứa ta cùng chung ý hợp lòng Anh chung thủy với họa mi màu trắng Dẫu qua mùa em đi rồi thiếu vắng Anh xin thề vẫn cứ đợi em sang
Mùa họa mi từ trên phố xuống làng Rất vồn vã tiếng chào mời, hứng chịu Nâng niu em, không sợ rồi em giận Để đến mùa anh lại được gặp em.
Ai cũng nói yêu nàng nhiều nhiều lắm Ai cũng cười khi cạnh bên bé xinh Ai cũng khen họa mi cúc thật tình Ai người hỏi tại sao nàng màu trắng
Nàng tinh khôi giữa những gì của nắng Nàng dịu dàng trong vắt giữa sương sa Nàng đứng đây bình dị chẳng điệu đà Mặc gió thổi bướm ong luôn ve vãn
Họa mi cúc cả đời không tính toán Chẳng bon chen mà quý trọng thời gian Ở dương trần dù ngắn vẫn hỉ hoan Mang trong trắng ấm lòng người cõi tạm
Phố cũ xưa mãi yêu nàng áo trắng Nơi mom sông đất lưu trữ hồng nhan Gửi tới nàng nét đẹp của hồng hoang Hà Nội đẹp nhờ có nàng đấy nhé…!
Thả nhẹ bước đi qua phố hôm nay Ta ngỡ lạc vào một rừng hoa cúc Nắng nhảy nhót reo cửa ô vàng rực Gái Hà Thành thon thả gánh thu qua
Phố heo may hằng hà những đường hoa Cẩm chướng kiêu sa nụ hôn vội vã Lưu ly đợi chờ người tình xa xôi quá! Nhớ cúc hoạ mi như lúm má người thương
Đường đến trường áo lụa gió vương vấn Cúc thánh thiện em gài lên suối tóc Cho ngày thu ruổi bước xinh ngà ngọc Cho nắng ngủ vùi trên trang sách Hồ Tây
Đường Thanh Niên tựa trang sức rồng bay Lệ rỏ xuống thành hai hồ nước lớn Trúc Bạch vị trí kia làm người tình dịu dàng khiêm tốn Nép bên Tây Hồ bềnh bồng say cả trời mây!
Thuyền ai vừa cập bến sang đây Trong nắng sớm thẹn thùng cô thôn nữ Dập dìu gái làng lúa làng hoa mấy thuở Thu vàng như mơ, em mơ bước anh về
Ai còn gánh mùa thu qua cổng chợ? Xin vẫn chờ nhau nhé, cúc hoạ mi!
Mùa đông về em còn nhớ hay không Một chiều mưa theo chồng chân em bước Vòng hoa nhỏ héo buồn đôi mắt ướt Cúc hoạ mi nhưng nhức khóc ven sông…
Ngày em đi anh chết lặng cô đơn Một mình nghe tâm hồn mình khắc khoải Bao đông rồi con tim còn tê tái Cúc hoạ mi vẫn đợi chẳng phôi phai
Liệu cuộc đời còn một bóng dáng ai? Sưởi ấm lại tâm hồn anh băng giá Trao yêu thương và dâng hiến tất cả Lúc mềm yếu được có 1 bờ vai…
Đông lại về hoang lạnh lối đi xưa Cúc hoạ mi chợt sáng bừng trong gió Như lòng anh tháng năm còn bỏ ngỏ Vẫn ngóng về một sắc trắng trong mơ…
Đông sang rồi chúm chím cúc họa mi Có phải hoa giấu điều gì muốn nói Hay là em luôn thì thầm mong mỏi Phút anh về mời gọi những đam mê
Thu đã tàn đem cái rét tê tái Buốt giá chân em đường về cũng vội Nào phải đâu chúng mình còn nông nổi Để hoa buồn hờn dỗi chẳng thèm tươi
Đông sang rồi giọt nắng vẫn trêu ngươi Nhảy nhót trên môi nụ cười se sắt Anh sắp lại những vần thơ góp nhặt Gửi cho đời xua héo hon ngẩn ngơ
Đừng để hoa tàn giá buốt vần thơ Hãy là em anh chờ đón ngày ấy Say đắm nồng dịu khát khao như vậy Họa Mi ơi run rẩy buổi đông về
Có một loài hoa giá buốt tái tê Vẫn bừng lên…. Tràn trề…. Khoe hương sắc!
Em thuở trước đây chưa biết gì Anh thường hay tặng cúc hoạ mi Vô tư giấu kín trong cặp sách Mùi thơm theo mãi bước chân đi
Thế rồi đến độ tuổi trăng mười tám Chia tay mỗi đứa một phương trời Mình em thầm lặng trên đường vắng Chỉ còn bông cúc hoạ mi rơi…
Gió heo may chợt ùa về qua ngõ Vẫn mình em với dáng nhỏ buồn hiu Trong bâng khuâng trong cảnh sắc ban chiều Lòng mong nhớ với bao điều muốn nói
Gió đông về nắng không còn le lói Bông họa mi như còm cõi vì ai Anh nghe chăng tiếng chim hót ngân dài Mùa hoa trước ta sánh vai thắm thiết
Kìa… bông họa mi thân thương da diết Cứ lung linh mải miết giữa trời đông Trắng tinh khôi… vàng sắc như tình nồng Trong khoảng trời trong mênh mông bát ngát
Anh có nghe lời họa mi đang hát Hẹn đôi lứa thêm ngạt ngào hương say Về bên nhau hái nụ hoa tràn trề Ta gửi trao lòng ngây ngất men ái
Gió chiều nay… gió về sao tê tái Chờ bóng ai tim dại khờ nôn nao Cúc họa mi đang đu đưa vẫy chào Gọi tiếng yêu lòng hanh hao… chờ đợi…
Trong sương sớm long lanh như mắt trẻ Cúc họa mi khe khẽ đón mùa sang Đông dịu dàng sải bước ngắm nhân gian Hoa nở rộ tinh khôi trong gió hát
Hồ Tây sớm nay… mây trời bát ngát Vũ điệu hoa dào dạt níu chân qua Cúc họa mi vui rạng rỡ chan hòa Chọn cho mình một mùa riêng khoe sắc
Tháng mười một giữa thiên nhiên thầm nhắc Gió vi vu xa lắc cũng ùa về Mang cho đời điệp khúc sóng đam mê Đẹp lạ lùng khiến tim ta say đắm
Ta bên em thung lũng hoa đằm thắm Áo dài bay họa mi trắng đong đầy Bao kỷ niệm… đông nhuộm trắng Hồ Tây Cúc họa mi và em luôn hoài nhớ…
Mình đã hẹn khi mùa hoa nở rực Về bên nhau cho thỏa nỗi mong ngóng Trao yêu thương luôn giấu ở trong lòng Hòa chung nhịp một mùa vui xao xuyến.
Trên này là những bài thơ về cúc họa mi hay cho những ngày đầu đông thêm lãng mạn. Hi vọng những vần thơ này sẽ giúp bạn thấy một mùa cúc họa mi gần hơn nếu đang ở xa Hà Nội.
Chúc bạn nhiều niềm vui và hạnh phúc! Cảm ơn bạn đã theo dấu bài viết!
Đừng quên đều đặn ghé Web để cập nhật nhiều kiến thức có ích bạn nhé!
> > > Đọc thêm:
thơ về cúc họa mi, thơ về cúc hoạ mi, thơ cúc họa mi, thơ về hoa cúc họa mi, bài thơ về cúc họa mi, cúc họa mi thơ, cúc hoạ mi thơ, bài thơ cúc hoạ mi, thơ tình cúc hoạ mi, thơ hay về cúc họa mi, thơ hay về hoa cúc họa mi, thơ hay về hoa cúc hoạ mi
Nội dung ✔️ Thơ về cúc họa mi hay cho những ngày đầu đông thêm lãng mạn được tổng hợp sưu tầm biên tập bởi 1️⃣❤️: Trường Thịnh Group. Mọi ý kiến vui lòng gửi Liên Hệ cho truongthinh.info để điều chỉnh. truongthinh.info tks.
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/caption-cuc-hoa-mi-ngan-a92355.html