Năm xưa có nhắc chuyện hồi mình đi thi đại học. Một trong những hình ảnh nhớ nhất là khi thi xong, thất thểu rời cổng trường 227 Nguyễn Văn Cừ, thì gặp mấy anh chị sinh viên đứng bán tập san Sinh Viên. Mãi sau này khi vào học đại học mới biết tập san Sinh Viên đó là do sinh viên khoa Văn thực hiện, bèn rất khoái mô hình đó. Nhưng lúc đi thi thì tâm trạng thật bất ổn, có điều tự dưng thấy hình ảnh mấy anh mấy chị đứng bán dạo tờ báo ngay trước cổng trường, bỗng thấy cám cảnh cho chữ nghĩa giảng đường, nên dừng lại mua một tờ. Về đọc thấy không có gì ấn tượng, chỉ duy có một bài thơ chẳng hiểu sao làm mình nhớ mãi. Nhưng chẳng rõ bài thơ không đủ ấn tượng để mình nhớ kỹ, hay lúc đó trí nhớ đã suy tàn, hay vì sau đó tờ tập san Sinh Viên đã nhanh chóng lạc mất, thành ra mình chỉ đọc qua, nhớ không trọn vẹn, tên tác giả cũng không nhớ nổi.
Khi trong thiên hạ xuất hiện “Giáo sư Google”, mình từng nhiều lần cậy chỗ này tìm nguyên văn bài thơ (không thấy cách nói “nguyên thơ bài văn” nhỉ, hehe) mà không được.
Nay nhân lúc đến ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tự dưng nhớ bài thơ này, bài thơ nói lên tâm trạng của một thầy giáo cảm tình với cô học trò. Tình cảm ấy có cái gì không ổn mà vẫn đáng thương, có cái gì ngang trái mà vẫn thật trân trọng…
Chỉ hiềm một nỗi là đến nay thì vào Google đã tìm được bài thơ trên, nhưng người chép bài thơ có lẽ cũng huy động trí nhớ như mình. Có điều là đối chiếu “hai bộ nhớ” với nhau thì thấy cái người chép trên Zing kia sai lạc hơi nhiều. Những chỗ mình quên thì không kiểm được, nhưng những chỗ mình nhớ thì lại thấy người kia sai. Nên thôi thì đành trộn hai cái ghi nhớ lại với nhau, chép ra đây cái đã. Rồi biết đâu nhờ sự “lớn lên” của GS Google mà mai kia mốt nọ tìm được hoàn chỉnh toàn văn bài thơ kia thì sao.
EM MANG CHI MÙA THU VÀO LỚP HỌC!
Em mang chi mùa thu vào lớp học! Để ngỡ ngàng phấn trắng rớt trên tay. Tình của em là một thoáng mây bay! Khi gặp phải xấp bài ngang trái
Tôi vẫn biết tình em mới lớn! Em trao tôi cả lứa tuổi học trò! Và vì yêu cũng có nghĩa là cho. Nên tôi sợ em mất phần vốn liếng.
Nếu em biết vì sao tôi lặng tiếng Em sẽ buồn, nhưng ắt chẳng buồn lâu Có gì đâu mà mình phải buồn nhau! Khi tất cả muộn màng không định trước.
Tình người ta như con thuyền gặp nước. Cập bến bờ cây cỏ đứng hoang vu. Người ra đi là tình chết thiên thu! Tôi đứng lại lặng thầm ru ngày tháng!
Tôi về đây như một kẻ già nua
Chăm lo dạy giỗ quên trò đùa nhân thế
Tôi đau lòng nghe chuyện tình em kể.
Để ngỡ ngàng phấn trắng rớt trên tay!
Em về đi xin đừng để tôi say!
Quên bổn phận tôi làm thầy em nhé!
…TL…
(Có lẽ bài này còn thiếu mấy câu. Những câu cách dòng sau khổ thứ 4 là phần mình quên hẳn. Cái tên tác giả TL mình cũng không rõ là chữ gì, có đúng không. haizzzz)
Nguồn: http://blog.zing.vn/jb/dt/linh_279/3807089?from=my
P.S. Đến nay, nhận được comment của Lưu Thị Thu Nguyệt, thì nhận ra bài thơ năm xưa đã gần như hoàn chỉnh, thế này:
EM MANG CHI MÙA THU VÀO LỚP HỌC!
Em mang chi mùa thu vào lớp học! Để ngỡ ngàng phấn trắng rớt trên tay. Tình của em là một thoáng mây bay! Khi gặp phải xấp bài ngang trái
Tôi vẫn biết tình em mới lớn! Em trao tôi cả lứa tuổi học trò! Và vì yêu cũng có nghĩa là cho. Nên tôi sợ em mất phần vốn liếng.
Nếu em biết vì sao tôi lặng tiếng Em sẽ buồn, nhưng ắt chẳng buồn lâu Có gì đâu mà mình phải buồn nhau! Khi tất cả muộn màng không định trước.
Tình người ta như con thuyền gặp nước. Cập bến bờ cây cỏ đứng hoang vu.| Người ra đi là tình chết thiên thu Tôi đứng lại ru lòng vào quên lãng
Người còn đó dằn lòng thù oán Trả lại đời những bài toán hơn thua Tôi về đây mang kiếp sống già nua Chăm lo dạy quên trò đùa nhân thế
Nhưng giờ đây nghe chuyện trong em kể Để ngỡ ngàng phấn trắng rớt trên tay Em đừng đi, đừng để tôi say Quên bổn phận tôi là thầy em nhé!
Xin cảm ơn Thu Nguyệt! 25-9-2017
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/nhung-bai-tho-hay-ve-mua-thu-a89775.html