Bà ngoại năm nay 100 tuổi, độ minh mẫn mình cho rằng còn hơn cả bố, hay những dì cậu xung quanh tầm 70 hay hơn 70, vẫn tự giặt giũ quần áo của bà, tự nấu những món ăn hợp khẩu vị, tự đi ra ngoài ngõ tám chuyện với hội bạn của bà ngày 2 bận, tính toán tiền nong như thần, nói chuyện lật kèo lắt léo hơn mình. Tìm hiểu vì sao bà lại có sức khoẻ và độ minh mẫn như vậy, ngoài việc bà là một thương nhân nhỏ ở chợ quê từ nhỏ, đến hơn 70 tuổi bà mới nghỉ hưu, thôi không còn gánh hàng đi chợ, ngoài việc bà duy trì thói quen họp mặt hàng xóm mỗi ngày 2-3 tiếng đồng hồ, hạn chế xem tivi, không xài điện thoại, thì mình phát hiện ra rằng, có thể việc ĂN TRẦU giúp bà có một sức khoẻ và độ minh mẫn thần sầu như vậy.
Nói về Trầu, cả một tuổi thơ đơm trầu cho bà ngoại và bà nội in hằn trong kí ức mình, cùng với chiếc cối đồng bé xíu, và thao tác cũng như nguyên liệu còn y nguyên như mới ngày hôm qua, nhưng lúc đó mình không nghĩ ngợi gì, chỉ thấy các cụ ăn rồi nhả nước tung toé bừa bãi, đỏ ngầu hơi mất vệ sinh, chưa kể thỉnh thoảng còn trêu các cụ, nghiện trầu quá đến mức vướng mắc chuyện đi đâu mà không có trầu để ăn, hay bất tiện, là các cụ nghỉ khoẻ, kiểu choa không đi, ở nhà ăn trầu sướng hơn.
Tục ăn trầu của bà mình, hay cả một thế hệ người Việt đi trước, xuất phát từ rất lâu đời, gắn liền với nhiều yếu tố như văn hóa, xã hội, và thậm chí là một phần trong quan niệm về cái đẹp. Nó trở thành một nét đẹp văn hóa, một phần không thể thiếu trong các nghi lễ, lễ hội, và trong giao tiếp hàng ngày của người Việt.
Miếng trầu được coi là “đầu câu chuyện”, là cách người xưa thể hiện sự tôn trọng và gần gũi nhau.
Trong quan niệm thẩm mỹ người xưa, ăn trầu giúp môi đỏ, má hồng, tôn thêm vẻ đẹp của phụ nữ
Lễ vật, không thể thiếu lá trầu, quả cau, không thể thiếu trong các nghi lễ, lễ hội truyền thống.
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/tho-ve-ba-ngoai-a89517.html