TH LÊ ĐỨC THỌ

Vui sao một sáng tháng Năm Đường về Việt Bắc lên thăm Bác Hồ Suối dài xanh mướt nương ngô Bốn phương lồng lộng thủ đô gió ngàn...

Bác kêu con đến bên bàn Bác ngồi Bác viết nhà sàn đơn sơ Con bồ câu trắng ngây thơ Nó đi tìm thóc quanh bồ công văn

Lát rồi, chim nhé, chim ăn Bác Hồ còn bận khách văn đến nhà

Bàn tay con nắm tay cha Bàn tay Bác ấm vào da vào lòng.

Bác ngồi đó, lớn mênh mông Trời xanh biển rộng ruộng đồng nước non... Bác Hồ, cha của chúng con Hồn của muôn hồn Cho con được ôm hôn má Bác Cho con hôn mái đầu tóc bạc Hôn chòm râu mát rượi hoà bình!

Ôi cái tên kính yêu Hồ Chí Minh! Trong sáng lòng anh du kích Nửa đêm bôn tập diệt đồn Vững tay người chiến sĩ nông thôn Bắt sỏi đá phải thành sắn gạo Anh thợ, má anh vàng thuốc pháo Cánh tay anh dày sẹo lửa gang Ôi những em đốt đuốc đến trường làng Và các chị dân công mòn đêm vận tải! Các anh chị, các em ơi, có phải Mỗi khi lòng ta xao xuyến rung rinh Môi ta thầm kêu Bác: Hồ Chí Minh! Và mỗi trận, mỗi mùa vui thắng lợi Đôi mắt Bác hiện lên cười phấn khởi Ta lớn cao lên, bay bổng diệu kỳ Trên đường dài, hai cánh đỡ ta đi...

Bác Hồ đó, là lòng ta yên tĩnh Ôi người cha đôi mắt mẹ hiền sao! Giọng của Người, không phải sấm trên cao Thấm từng tiếng, ấm vào lòng mong ước Con nghe Bác, tưởng nghe lời non nước Tiếng ngày xưa và cả tiếng mai sau...

Bác Hồ đó, chiếc áo nâu giản dị Màu quê hương bền bỉ đậm đà Ta bên Người, Người tỏa sáng trong ta Ta bỗng lớn ở bên Người một chút... Bác Hồ đó, ung dung châm lửa hút Trán mênh mông, thanh thản một vùng trời. Không gì vui bằng mắt Bác Hồ cười Quên tuổi già, tươi mãi tuổi đôi mươi! Người rực rỡ một mặt trời cách mạng Mà đế quốc là loài dơi hốt hoảng Đêm tàn bay chập choạng dưới chân Người.

Hồ Chí Minh Người ở khắp nơi nơi

Hồn biển lớn đón muôn lời thủ thỉ Lắng từng câu, từng ý chưa thành Người là Cha, là Bác, là Anh Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ Người ngồi đó, với cây chì đỏ Vạch đường đi, từng bước, từng giờ...

Không gì vinh bằng chiến đấu dưới cờ Đảng chói lọi Hồ Chí Minh vĩ đại! Con nhớ hết mỗi lời Người dạy: Kháng chiến gian nan, kháng chiến trường kỳ Bác bảo đi, là đi Bác bảo thắng, là thắng Việt Nam có Bác Hồ Thế giới có Xta-lin Việt Nam phải tự do Thế giới phải hoà bình! Chúng con chiến đấu hy sinh Tấm lòng son sắt, đinh ninh lời thề.

Bắt tay Bác tiễn ra về Nhớ hoài buổi sáng mùa hè chiến khu...

(5-1951)

Lời bình:

Bài thơ này được nhà thơ Tố Hữu viết tại Chiến khu Việt Bắc năm 1951, khi nhà thơ được gặp Bác về công tác tuyên truyền. Mở đầu bài thơ là cảnh sắc tươi thắm, hùng vĩ của núi rừng Việt Bắc, Bác kính yêu ngồi làm việc trong nhà sàn nhỏ trên ngọn đồi thấp um tùm cây xanh; dưới chân đồi, suối rì rào chảy , làm hiện ra trước mắt người đọc cảnh sắc thiên nhiên của miền quê hương Cách mạng - Việt Bắc. Trên nền cảnh vật tươi đẹp mà hùng vĩ ấy, hình ảnh Bác hiện lên thật rõ nét. Tâm hồn Người như lộng gió. Người là người nâng cánh cho ta, là nơi ta tìm về yên tĩnh. Là người cha, song Bác có đôi mắt mẹ hiền; giọng của Người thấm từng tiếng ấm vào lòng mong ước,... là lời non nước có tiếng ngày xưa, tiếng mai sau...Hết lời ca ngợi Bác mà không sợ quá lời, bởi ở Bác hội tụ nhiều vẻ đẹp và sự cao thượng. Đặc biệt, Tố Hữu thể hiện sự tinh tế khi miêu tả đôi mắt Người cha " không con mà lại hóa triệu con" ấy. Mỗi lần viết về đôi mắt Bác là mỗi lần để Tố Hữu thể hiện những vẻ đẹp trong con người Bác. Có lúc đôi mắt là biểu tượng của tấm lòng nhân hậu với một tình thương yêu cao cả mênh mông: “Ôi người cha đôi mắt mẹ hiền sao”. Có lúc đôi mắt Bác lại tượng trưng cho một sức mạnh tinh thần lớn lao, có sức nâng đỡ chúng ta trên con đường đấu tranh cách mạng. Bác Hồ là đẹp nhất, ở Bác là phẩm chất, là đạo đức, dự giản dị, cần kiệm liêm chính, là một tấm lòng yêu nước thương dân không gì sánh nổi. Người sẽ sống mãi trong lòng những người con đất Việt. Mỗi chúng ta luôn luôn tự hào về Bác kính yêu, nguyện làm theo lời Bác dạy để xây dựng quê hương đất nước như những gì Người đã hằng mong ước, trăn trở đến tận những giây phút cuối đời.

Link nội dung: https://melodious.edu.vn/sang-thang-nam-a114534.html