Thơ về cô gái mặc váy trắng và màu trắng tinh khôi

Màu trắng luôn mang đến sự tinh khôi và vô cùng thuần khiết. Những cô gái mặc váy trắng luôn mang lại vẻ đẹp vừa dịu dàng và kiêu sa. Những bài thơ về cô gái mặc váy trắng và màu trắng lại càng tôn lên vẻ đẹp đó.

Thơ về cô gái mặc váy trắng và màu trắng tinh khôi

Áo Trắng Huế

Tác giả: Lưu Vĩnh Hạ

Sông Hương gió lộng tứ bề

Em người “áo trắng” tóc thề ôm lưng

Chào tui chân bước ngập ngừng

Đưa tay giữ áo thẹn thuồng gió bay ………

Tà Áo Trắng

Tác giả: Hoàng Nhã

Xem ngay: mặc váy liền nên khoác áo gì để biết cách phối đồ

Nhớ ngày nao áo trắng

Trên nắng mai thướt tha

Ửng hồng đôi gò má

Khi anh nhìn người ta

Trưa nào anh lại đón

Đưa ra ngoài công viên

Nắng trưa chạm vào nón

Che trước ngực làm duyên

Buổi chiều anh đưa về

Muốn đường dài thêm ghê

Mắc cỡ em chẳng nói

Đường dốc cũng gồ ghề

Mẹ chẳng cho đi tối

Chúng mình ngồi trước nhà

Trăng tình soi ngập lối

Quỳnh đêm ấy nở hoa

Em vẫn áo dài trắng

Trăng đêm vẫn chiếu hòa

Quỳnh hương vẫn nở hoa

Còn anh sao lại vắng?

Áo Trắng Ơi

Tác giả: Nguyên Thạch

Đồng xanh gió thoảng hương mùa

Ơi cô áo trắng gió lùa tóc bay

Hỏi đời bao chốc ngất ngây ?

Hay chỉ là những chuỗi ngày buồn tênh…

Gió lùa từng dãi bồng bềnh

Cuộn theo vạt trắng về bên lưng đồi

Xin em một chút hương thôi

Ủ thơm giấc mộng cho chồi đơm bông

Xin em một ánh nắng hồng

Mai qua lối cũ còn trông dáng người

Áo trắng ơi, áo trắng ơi

Cho tôi còn bước lối đời tìm nhau

Áo Trắng

Tác giả: Huy Cận

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,

Hôm xưa em đến, mắt như lòng.

Nở bừng ánh sáng . Em đi đến,

Gót ngọc dồn hương, bước tỏa hồng.

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon,

Em duyên đôi má nắng hoe tròn.

Em lùa gió biếc vào trong tóc

Thổi lại phòng anh cả núi non.

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời,

Hồn em anh thở ở trong hơi.

Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,

Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

Đôi lứa thần tiên suốt cả ngày,

Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.

Dịu dàng áo trắng trong như suối

Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay.

Áo Trắng Tinh Khôi

Tác giả: Thiên Ân

Áo trắng tinh khôi mộng học trò

Nụ cười bẽn lẽn chớm ngây thơ

Ngày em đến lớp thơ tình rụng

Anh còn dán mắt một dòng mơ

Áo trắng tinh khôi tỏa dịu dàng

Mỗi lần em đến đôi môi ngoan

Hương yêu thấp thoáng rơi suối tóc

Ơi chuỗi mơ hồ gọi thời gian!

Áo trắng tinh khôi nét nhạc xanh

Gìn vàng giữ ngọc ” Của để dành “

Khép mở trái tim thời đi học

Luống cuống đôi chân rõ ngọn ngành

Áo trắng tinh khôi thả mộng mơ

Dáng ngọc ăn sâu mỏi mắt chờ

Sân trường chiếc lá tương tư vội

Trang giấy mở ra mộng tình cờ

Áo trắng tinh khôi như suối nguồn

Hồn anh mát mẻ những yêu thương

Sợi dây cảm xúc run bần bật

Thương thầm dáng mỏng hờ hững buông

Áo trắng tinh khôi chút kiêu sa

Ong bướm si tình chút mơ hoa

Ve vãn vỗ về lim dim mắt

Thoáng thấy trong em chút thật thà.

À Ơi Đời Trắng Và Đen

Tác giả: Hồng Dương

Trắng trắng đen giữa một ánh tinh cầu

Đen một chấm chia hai đầu nỗi nhớ

Đêm trăng sáng nhớ lời ru bỡ ngỡ

Gió ngang đầu đêm đen vỡ đam mê…

À…ơi…em ngủ giữa áng mây về

Anh ru nhé gối tay mê giấc mộng

Em hãy ngủ gió mùa đông trống rỗng

Hãy quên đi bao hỗn độn đời thường

Cho anh gửi bình minh đẹp yêu thương

Hoa trăng tỏa ánh tơ đồng phong vị

Cho tròn giấc ngủ say trong tuyệt mỹ

Như đám mây bồng nhẹ lý à ơi…

À…ơi…ru giấc ngủ với hương trời

Âm nhạc điệu cõi tiên trôi mời gọi

Gót hài dạo lời thảnh thơi chưa nói

Cỏ hoa tươi thắm ướp cõi men say….

Sóng sẽ thay lời khe khẽ đêm nay

Phi lau hát đôi bờ lay sương mỏng

Đen và trắng đong đưa như cánh võng

Để quên đời đen trắng đọng trắng đen

À…ơi…đời !… sao còn lắm bon chen

Tình xé nát… nẻo hoang hèn vạn kiếp

Cho đau xót như sương mù ức hiếp

Ngủ đi em …trắng bạc nghiệp…đen lòng…

Ngủ đi em cho thơ mãi mênh mông

Ngủ đi nhé cho say nồng giấc điệp

Dương gian đó là trần ai …tội nghiệp

Ngủ đi ngoan… đời mãi tiếp…. trắng… đen…

Hoa hồng trắng

Tác giả: Minh Châu

Click ngay: lưng dài có nên mặc váy body để biết cách phối đồ

Tôi bước ra khỏi sớm mùa đông

Thấy em tôi đứng với nụ hồng

Nụ hồng mới nở, em e ấp

Trắng xóa hồn tôi em biết không

Màu hoa trắng lắm,trắng như mơ

Em tôi nhuộm thành màu hoa đỏ

Tôi xót xa em, vờ mắng mỏ

Màu đỏ trắng đong đầy mắt tôi.

Em có biết hoa hồng có gai

Hoa vô tình lắm chẳng thương ai

Em yêu hoa, còn hoa, tôi ghét

Bởi vì hoa làm em đau rồi.

Hoa hồng đẹp em tôi cũng đẹp

Hoa màu trắng dáng em tinh khôi

Vẻ trong sáng thuần khiết ở đời

Tôi muốn ôm, nâng niu, che chở

Cho đến ngày đông lạnh hơn xưa

Tôi thấy em tôi không cười nữa

Vắng tiếng em hoa buồn quên nở

Tôi tiếc thương hoa trắng phai tàn

Ngoài khung cửa trời lạnh lắm rồi

Em vẫn mặc chiếc áo mỏng thôi

Một ngày gió thêm cả mưa rơi

Em của tôi ôm trọn hết thảy

Nhìn em xem sao buồn đến vậy

Cánh hoa hồng trắng vẫn còn vương

Tôi ngắm nhìn dáng vẻ cô đơn

Của em và căn phòng màu trắng

Em không phải em ngày xưa nữa

Cánh hoa hồng trắng xóa hồn tôi…

Trên đây là thơ về cô gái mặc váy trắng và màu trắng tinh khôi. Hy vọng bài viết của chúng tôi giúp bạn thêm yêu thật nhiều màu trắng.

Link nội dung: https://melodious.edu.vn/tho-ve-mau-trang-a112876.html