Tác giả: Đệ Nhất Hoa
Đã đôi lần tôi ghé đến quê emĐà Lạt mộng mơ sương giăng khói tỏaĐứng giữa cao nguyên bồng bềnh mây gióNghe kể về thiên tình sử Lang- Biang…Câu chuyện tình chàng người Lát tên K’Lang Và nàng sơn nữ tên H'Biang xinh đẹpNghiệt ngã thay tình yêu không được phépBởi cản ngăn định kiến của buôn làng...Một buổi sáng sương mờ vẫn chưa tanChàng Lang đi săn còn nàng Biang hái thuốcChàng dũng cảm cứu nàng khỏi móng vuốtCủa bầy thú hoang định hãm hại nàngTình cờ quen nhau nàng đã mến chàngVà K’lang cũng thấy lòng xao xuyếnTay trong tay bịn rịn đầy lưu luyếnNhững thẹn thùng chớm nở khó mà quênTừ gặp gở và sinh lòng cảm mếnHọ yêu nhau thật say đắm ngọt ngàoThề trọn đời sẽ luôn mãi bên nhauTình yêu đầu gửi trao lời hẹn ướcNhưng lời nguyền đã có từ đời trướcGiữa hai bên truyền kiếp mối thù hằnHai bộ tộc đã kiên quyết cách ngănVà trừng phạt không được bên nhau nữaTình yêu đẹp với lời thề đã hứaHọ vẫn quyết tâm tìm đến với nhauBỏ buôn làng trốn lên đỉnh núi caoKhông ai biết và kết thành chồng vợNhững tháng ngày hạnh phúc không lo sợChàng đi săn còn nàng hái quả rừngTưởng hạnh phúc sẽ đẹp mãi không dừngNhưng định mệnh thật sao mà có lỗiNàng bị bệnh chữa trị hoài không khỏiNên chàng Lang phải quay lại buôn làngBáo mọi người để tìm cách cứu nàngNhưng buôn làng lại nhẫn tâm truy đuổiChàng và nàng cùng chạy lên đỉnh núiĐến vực sâu là đã hết đường rồiNàng quỳ xuống xin cha tha thứ tộiNhưng dân làng nhất quyết chẳng chịu ngheLễ giáo phong kiến tục lệ khắt khe Bắn tên độc buộc K’Lang phải chếtNàng Biang bay người ra che hếtGiọt máu hồng ướt đẫm cả ngực nàngChàng K’Lang đau xót bàng hoàngÔm xác vợ mà khóc trong tiếc nuốiNước mắt chàng đã chảy thành dòng suốiMà ngày nay tên là suối DankiaRồi chàng Lang cũng đã mãi đi xaBên cạnh nàng với tình yêu bất tửLang- Biang đã trở thành thiên tình sửCho tình yêu đẹp mãi đến muôn đời.
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/tho-ve-da-lat-a112375.html