Sau lần gần đây nhất mà tôi nói chuyện trong đại hội trung ương, con rể Ryan của tôi đã cho tôi xem một dòng tweet có nội dung: “Thật sao? Tên của ông ấy là Bragg”—có nghĩa là “khoe khoang”—“mà lại không nói về sự khiêm nhường sao? Thật tiếc làm sao!” Đáng buồn thay, sự thất vọng vẫn tiếp diễn.
Người cha tuyệt vời của tôi là một cầu thủ bóng rổ xuất sắc tại Mỹ chơi cho trường UCLA dưới thời của Huấn Luyện Viên huyền thoại John Wooden. Họ giữ mối quan hệ thân thiết trong suốt cuộc đời của cha tôi, và thỉnh thoảng Huấn Luyện Viên và Bà Wooden cũng đến ăn tối tại nhà chúng tôi. Ông ấy luôn vui vẻ nói chuyện với tôi về bóng rổ hay bất cứ điều gì khác mà tôi đang nghĩ đến. Một ngày nọ, tôi xin ông lời khuyên khi tôi bước vào năm cuối trung học. Vẫn luôn là một người thầy, ông trả lời: “Cha của con nói với bác rằng con đã gia nhập Giáo Hội của Chúa Giê Su Ky Tô, vì thế bác biết rằng con có đức tin nơi Thượng Đế. Với đức tin đó, con hãy đảm bảo mình có sự điềm tĩnh trong mọi hoàn cảnh. Hãy là một người tốt ngay cả trong những lúc khó khăn.”
Qua nhiều năm, cuộc trò chuyện đó vẫn đọng lại trong tôi. Lời khuyên bảo để trở nên bình tĩnh, điềm đạm, tự chủ trong mọi tình huống đó, đặc biệt trong những nghịch cảnh và áp lực, đã văng vẳng bên tai tôi. Tôi có thể thấy cách mà các đội bóng của Huấn Luyện Viên Wooden chơi với sự điềm tĩnh cùng thành công rực rỡ mà họ đã đạt được khi chiến thắng 10 giải vô địch quốc gia.
Nhưng ngày nay, sự điềm tĩnh không được nhắc đến nhiều và thậm chí rất ít người hành động với sự điềm tĩnh trong những thời khắc hỗn loạn và chia rẽ. Điều này thường được nhắc đến trong thể thao—một vận động viên mà có sự điềm tĩnh thì không bị lung lay tâm lý trong một trận đấu với tỷ số sát sao, hay một đội thể thao bị tan rã do thiếu sự điềm tĩnh. Nhưng phẩm chất tuyệt vời này còn có nhiều ý nghĩa hơn là chỉ trong lĩnh vực thể thao. Sự điềm tĩnh có thể áp dụng rộng rãi hơn trong cuộc sống và có thể ban phước cho cha mẹ, các vị lãnh đạo, những người truyền giáo, các giảng viên, học viên và bất cứ ai khác đang đối mặt với sóng gió của cuộc đời.
Sự điềm tĩnh về mặt thuộc linh ban phước chúng ta để có thể bình tĩnh và tập trung vào điều quan trọng nhất, đặc biệt khi chúng ta chịu áp lực. Chủ tịch Hugh B. Brown dạy rằng: “Đức tin nơi Thượng Đế và chiến thắng tối thượng của lẽ phải góp phần vào sự điềm tĩnh về mặt thuộc linh và tinh thần khi phải đối mặt với thử thách.”1
Chủ Tịch Russell M. Nelson là một tấm gương tuyệt vời cho sự điềm tĩnh về mặt thuộc linh. Một lần nọ, trong khi Bác sĩ Nelson đang thực hiện phẫu thuật bắc cầu bốn nhánh động mạch vành, bệnh nhân bị tụt huyết áp đột ngột. Bác sĩ Nelson đã bình tĩnh đánh giá tình hình và xác định rằng một trong các thành viên trong nhóm đã vô tình tháo một chiếc kẹp. Ngay lập tức, cái kẹp đã được đưa vào, và Bác sĩ Nelson đã an ủi thành viên đó trong nhóm rằng: “Tôi vẫn yêu thương anh,” và sau đó ông còn nói đùa thêm, “Đôi khi tôi yêu thương anh nhiều hơn những lúc khác!” Ông ấy đã chỉ ra cách thức xử lý tình huống khẩn cấp—với sự điềm tĩnh, chỉ tập trung vào điều quan trọng nhất—giải quyết tình huống khẩn cấp. Chủ Tịch Nelson đã nói: “Đó là vấn đề về kỷ luật tự giác cao độ. Phản ứng tự nhiên của anh là, ‘Thưa bác sĩ, hãy cho tôi ra ngoài! Tôi muốn về nhà.’ Nhưng dĩ nhiên là anh không thể làm vậy. Một mạng sống đang hoàn toàn phụ thuộc vào toàn thể đội ngũ phẫu thuật. Vì vậy, anh phải giữ bình tĩnh, thoải mái và nhạy bén như anh đã từng làm.”2
Dĩ nhiên, Đấng Cứu Rỗi là tấm gương tột bậc về sự điềm tĩnh.
Trong Vườn Ghết Sê Ma Nê, trong sự thống khổ ngoài sức tưởng tượng, khi “mồ hôi trở nên như giọt máu lớn rơi xuống đất,”3 Ngài đã thể hiện sự điềm tĩnh thiêng liêng qua lời nói đơn giản nhưng uy nghi, “Dầu vậy, xin ý Cha được nên, chớ không theo ý tôi!”4 Dưới áp lực to lớn để cứu rỗi toàn thể nhân loại, Chúa Giê Su đã cho thấy ba điều kiện quan trọng giúp chúng ta hiểu được sự điềm tĩnh vĩ đại của Ngài. Thứ nhất, Ngài biết Ngài là ai và trung tín với sứ mệnh thiêng liêng của Ngài. Tiếp theo, Ngài biết rằng có một kế hoạch hạnh phúc vĩ đại. Và cuối cùng, Ngài biết rằng nhờ vào Sự Chuộc Tội vô hạn của Ngài, tất cả những ai trung tín cùng mang ách với Ngài bằng cách lập và tuân giữ các giao ước thiêng liêng đã nhận được qua các giáo lễ của chức tư tế sẽ được cứu, như đã được Anh Cả Dale G. Renlund giảng dạy rất hay ngày hôm nay.
Để so sánh sự khác biệt giữa việc mất đi và việc giữ được sự điềm tĩnh, hãy suy ngẫm về điều đã xảy ra khi Đấng Ky Tô và Các Sứ Đồ của Ngài rời Vườn Ghết Sê Ma Nê. Khi gặp quân lính đến tìm bắt Chúa Giê Su, phản ứng của Phi E Rơ là mất đi sự điềm tĩnh và tức giận tấn công bằng cách cắt tai người đầy tớ của thầy tư tế thượng phẩm là Man Chu. Mặt khác, phản ứng của Chúa Giê Su Ky Tô là giữ sự điềm tĩnh và làm dịu tình huống căng thẳng bằng cách chữa lành cho Man Chu.5
Và đối với một số người trong chúng ta mà đang phải vật lộn với việc giữ sự điềm tĩnh của mình và cũng có lẽ đã nản lòng, xin hãy xem xét phần còn lại trong câu chuyện của Phi E Rơ. Một thời gian ngắn sau sự cố này và sự đau lòng khi từ chối mối liên kết của mình với Đấng Ky Tô,6 Phi E Rơ đã đứng trước chính những nhà lãnh đạo tôn giáo đã lên án Đấng Cứu Rỗi, và với sự điềm tĩnh tuyệt vời khi bị thẩm vấn gắt gao, ông đã làm chứng hùng hồn về thiên tính của Chúa Giê Su Ky Tô.7
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/tram-tinh-la-gi-a112357.html