Cơ duyên đưa tôi đến với xe đạp độc hành cũng khá ngẫu hứng. Sau khi rong ruổi suốt ba ngày với nhóm xe đạp của mình, thay vì cùng mọi người lên chuyến xe khách cuối cùng về Hà Nội, tôi quyết định ở lại để sáng hôm sau đạp xe về một mình. Khi ấy đơn giản tôi chỉ muốn thực hiện một cung đường hoàn toàn bằng xe đạp. Và không ngờ chuyến độc hành đầu tiên lại để lại trong tôi nhiều dư vị không thể quên. Ngay sau chuyến đi ấy, tôi nhận ra độc hành bằng xe đạp là một thử thách mới lạ đầy thú vị mà nếu không có một phút quyết định bất ngờ, có lẽ giờ này tôi vẫn cứ sẽ phải tự hỏi mình mãi là phiêu lưu là gì, liệu có giống với những gì mình đã từng tưởng tượng?
Thấm thoát tôi đã có gần hai năm trên những nẻo đường độc hành của mình. Trong khoảng thời gian chưa dài ấy tôi đã có không ít những bài học quý. Cứ ngỡ đấy chỉ là những kinh nghiệm du hành trên đường, nhưng dần dần tôi nhận ra qua mỗi chuyến đi mình đã lại trưởng thành hơn, vững vàng hơn, và càng đam mê độc hành hơn.
Độc hành bao giờ cũng chứa đựng những tình huống bất ngờ, thậm chí nguy hiểm. Sau lần bị mất đồ đạc ở bãi biển Mỹ Khê (Quãng Ngãi), tôi tự nhủ lần sau phải chọn những nơi vắng vẻ hoặc chọn thời điểm muộn hơn để dựng lều, tránh bị kẻ xấu chú ý. Có lần sau khi quay lại lều tôi “tá hỏa” thấy một anh thanh niên đang ở trong đó lục lọi đồ của mình, hỏi thì anh ấy chỉ lúng túng "tôi thấy lạ quá nên vào… xem". Một lần khác, khi leo dốc Tam Đảo (Vĩnh Phúc) trong đêm, tôi bị một toán thanh niên chặn lại "hỏi thăm". Tôi đã rất tỉnh táo ghi lại biển số xe của họ, để sau đó trình báo ở trụ sở công an và cuối cùng tìm lại được số tiền cho mình.
Tuy vậy, độc hành không có nghĩa là sẽ phải đơn độc trên toàn bộ chặng đường của mình. Những gì đã trải qua độc hành sẽ là cơ hội tuyệt vời để ta có thể quen biết thêm nhiều con người mới, cùng họ sẻ chia những kinh nghiệm, những cảm xúc lang thang trên một vùng đất xa lạ.
Một lần, tôi phát hiện đi ngược chiều với mình là một bạn "Tây" cũng xe đạp độc hành như mình. Thần giao cách cảm thế nào, cả hai đều phanh kít xe lại nhìn nhau và… cười. Rồi hai chúng tôi, một Việt Nam, một từ nước Anh xa xôi ngồi bệt ngay xuống đất kể đủ thứ chuyện như đã quen nhau lâu lắm rồi. Ngôn ngữ bỗng dưng chẳng còn là rào cản nữa!
Cũng đôi khi tôi lại gặp được những cảm xúc vừa bất ngờ, vừa mạnh mẽ mà nếu không độc hành có lẽ tôi sẽ chẳng có cơ hội nào trải qua.
Cách đây chưa lâu, trong hành trình độc hành dài hơn 400km của mình, tôi ngang qua bến phà Vạn Yên thuộc địa phận tỉnh Sơn La, một vùng quê miền núi bình yên nằm dọc con sông Đà. Mùa nước lặng, dòng sông như một dải lụa mềm mại trôi, lòng tôi chùng xuống những cảm xúc khó gọi tên. Đúng lúc ấy có một cô gái tóc vấn cao trong trang phục dân tộc Mường đi ngang qua. Như có ai mách bảo, tôi phanh xe lại để nhìn với lấy hình dáng nàng.
Có lẽ chưa khi nào tôi lại gặp một nụ cười đẹp đến vậy. Một nụ cười trong trẻo và mê hoặc gần như ma mị.
Sau khi sang đò tôi vẫn còn ngồi thẫn thờ mãi chưa chịu đi. Lấy hết can đảm, tôi quay lại bên kia sông tìm nàng trong một buổi chiều thu mà có lẽ sẽ mãi mãi là một kỷ niệm không thể nào lãng quên. Khi độc hành, bất cứ ai cũng sẽ trở thành một lãng khách đầy si mê như vậy.
Độc hành cũng là trải nghiệm của nỗi cô đơn bản năng. Có không ít lần tôi phải nhắn tin cho bạn bè để thông báo mình vẫn tồn tại nhằm ngụy trang cho cảm xúc yếu đuối đang nén chặt bên trong. Giữa mịt mùng sương mù, bên cạnh chỉ là chiếc xe đạp nằm lạnh ngắt, tôi dựa lưng lên balô và thấm thía hơn lúc nào hết nỗi cô đơn. Tôi hiểu ra rằng mình cũng chỉ là một con người bình thường luôn thèm khát một vòng tay ấm áp. Tôi đấu tranh cho đến khi nỗi buồn qua đi, đôi chân tôi lại muốn bước tiếp tìm lại cho mình những khát vọng tự do. Và tôi chợt nhận ra, nỗi buồn cũng là một phần của tự do. Và để nhân thêm cái khát vọng tự do ấy, tôi tiếp tục gắn bó với những chuyến đi độc hành bằng xe đạp...
Du lịch độc hành bằng xe đạp được xem như một xu hướng được các bạn trẻ ưa chuộng gần đây. Tôi đã gặp và làm quen những người bạn độc hành xe đạp trên khắp nẻo đường tôi đã qua. Sau một vài tháng gặp lại tôi có hỏi các bạn ấy thấy gì khác biệt không, dường như ai cũng nhận ra "đi xe đạp thấy đời trôi chậm hơn và dễ thương hơn".
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/doc-hanh-a111886.html