Đã có lần tôi được chiêm ngưỡng một bức tranh vẽ về một người phụ nữ đang gào khóc một cách đau đớn, ở bên hình vẽ có đề hàng...
Đã có lần tôi được chiêm ngưỡng một bức tranh vẽ về một người phụ nữ đang gào khóc một cách đau đớn, ở bên hình vẽ có đề hàng chữ: “Nỗi đau của cô Maria Madalena”. Chính vì hình ảnh đó mà mỗi lần đọc đoạn Tin Mừng của Thánh Gioan (Ga 20,11-18), lòng tôi luôn bị xúc động bởi tiếng khóc của chị Maria Madalena. Dường như chị đang khóc cho chị và cho cả tôi nữa. Để tỏ lòng cảm thông và biết ơn chị, tôi quyết định tìm hiểu về người nữ được mệnh danh là “chứng nhân đầu tiên của Chúa Phục sinh”. “”
Khi viết về thánh nữ Maria Madalena, cả bốn Tin Mừng cũng chưa có sự đồng nhất và gây nhiều tranh luận cho các Giáo phụ. Có nhiều truyền thống gán cho chị là người phụ nữ tội lỗi, người bị quỷ ám, người phụ nữ ngọai tình… Dựa vào các nguồn tin khác nhau đó, tôi muốn mô tả con người của thánh nữ theo lòng mộ mến của tôi. “Chị Maria Madalena là con gái của một gia đình giàu sang phú quý. Sau khi cha mẹ mất, chị được thừa hưởng một gia tài kếch xù ở thành phố Madala miền Galilê (do đó mà người ta gọi chị Maria Madala). Với gia tài to lớn này, chị sống xa hoa, đài cát, làm cớ cho cả vùng Gali lê dèm pha, khinh dể. Chị sa đọa, trụy lạc đến nỗi trở thành nô lệ của ma quỷ và bị ma quỷ ám hại…”(trích Hạnh tích các thánh- Lm Giu se Phạm Đức Tuấn).
Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót, chính Ngài đã đi bước trước để đến với chị. Qua tiếng lương tâm, chị được thúc đẩy phải tìm gặp một vị Tôn sư lỗi lạc, đầy quyền năng là Đức Giê su Nazaret. Có ước muốn ắt sẽ có hành động. Nghe tin Đức Giê su đang ở trong miền Galilê và sắp đi qua nơi chị đang ở, chị liền đến tìm gặp Người, bất chấp sự chống đối của “bảy quỷ” ( Lc 8, 2)
Lòng khao khát của chị đã được đền đáp. Chị đã được Đức Giê su chữa khỏi “bảy quỷ”. Sau khi bắt gặp ánh mắt đầy yêu thương, cảm thông của Đức Giêsu, chị đã can đảm từ bỏ tất cả. Từ nay, chị không còn tìm hạnh phúc ở nơi của cải, danh vọng, hay lạc thú ở nơi người phàm nữa. Chị chỉ mang lấy trong mình một trái tim đang yêu và những giọt nước mắt hạnh phúc. Chị đã lắng nghe tiếng con tim mách bảo và đi theo Đức Giêsu trong suốt hành trình của Người.
Vậy là, cuộc đời của chị đã bước sang một trang mới, một ơn gọi mới chị tự nguyện hiến dâng bản thân mình trong bậc sống độc thân vì Nước trời.
Viết đến đây, tôi nhớ đến câu châm ngôn của một người khuyết danh: “Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là vươn lên sau khi vấp ngã”. Câu châm ngôn này xứng đáng dành cho chị, và tôi rất khâm phục ý chí, nghị lực của chị. Để đáp lại tình yêu và lòng thương xót mà Thiên Chúa đã ban. Chị không ngại khó khăn, gian khổ khi đi theo Đức Giê su rao giảng. Chị cộng tác với Chúa bằng cả con tim và sự tự nguyện, tự do. Bởi vì, đối với chị, Đức Giêsu là lẽ sống và là tình thân duy nhất. Thương yêu và hiếu thảo với Mẹ của Thầy dấu yêu, đó là lẽ thường tình thôi. Những lúc Chúa Giêsu bận rộn với công việc đi rao giảng, chị luôn ở bên Mẹ không rời bước. Đã từ lâu, chị nhận Mẹ làm mẹ thật của chị và ngày đêm chăm sóc, phụ giúp Mẹ. Khi biết tin Thầy Chí Ái bị bắt tại vườn Ghêtsêmani, chị cùng với Mẹ hối hả lên đường đi theo Chúa ngay trong đêm tối. Trong khi các tông đồ lẩn trốn hết (ngoại trừ ông Gioan), chị đã trung thành bước theo Thầy lên Đồi Sọ và đứng gần Thập Giá với Mẹ. Chị gào khóc như một sự mất mát và bất lực khi chứng kiến Thầy bị đóng đinh rồi đâm thâu cạnh sườn. Trước cái chết quá thê thảm của “người chị yêu”, cõi lòng chị tan nát, chị chìm sâu trong nỗi đau mà không thốt nên lời, chỉ có những dòng nước mắt tuôn trào.
Cảm nhận được nỗi đau của chị Maria Madalena, lòng tôi cũng thấy xót xa, bùi ngùi. Bây giờ, tôi đã hiểu vì sao chị lại khóc gào lên một cách vô vọng, vì tình yêu chị dành cho Đức Giêsu quá lớn, rất chân tình. Đó cũng là lý do khiến chị can đảm vượt qua nỗi sợ hãi để rồi trời còn tối, chị đã vội vàng chạy đến mộ (Ga 20,1). Chính trái tim không chịu ngủ yên này chị mới phát hiện ra ngôi mộ trống và chạy đi báo cho ông Phêrô và người môn đệ kia. Sau khi hai môn đệ đã ra về, chị vẫn không chịu rời mồ Chúa. Chị lại khóc, tiếng khóc than càng làm cháy lửa yêu mến, chị ao ước tìm thấy xác người Thầy mà chị hằng yêu thương. Vì quá đau buồn, chị bị che mắt bởi những dòng lệ sầu nên chị không nhận ra Đấng Phục Sinh đang đứng trước mặt chị, cho đến khi Người gọi đích danh “Maria”. Chị quay về phía Thầy trong sự ngỡ ngàng… Lần này, chị không còn khóc vì đau khổ nữa mà khóc vì hạnh phúc. Chị là người đầu tiên được gặp Chúa Kitô Phục sinh và là người đầu tiên được Chúa sai đi loan báo Tin Mừng Phục Sinh (Ga20,18).
Càng tìm hiểu về chị, tôi càng nhận thấy ơn gọi của chị rất thành công. Chị can đảm đứng lên sau khi vấp ngã, chị hy sinh từ bỏ tất cả để chỉ chọn một mình Chúa làm gia nghiệp. Ngay tại thế gian, chị được diễm phúc gặp Đấng Phục sinh mặt đối mặt và được các thánh tông đồ tuyên dương là “Tông đồ của các tông đồ”.
Nhìn lại ơn gọi của chính mình, tôi nhủ thầm: “Ước gì mình được thành công như chị Maria Madalena”. Từ khi bước vào nhà Dòng cho đến nay, tôi đã trải qua tám năm hồng ân. Trong tám năm hồng ân tôi đã có rất nhiều niềm vui, hạnh phúc nhưng cũng không thiếu những khó khăn, thử thách. Tôi đã cố gắng rất nhiều khi phải bỏ đi văn hóa, tập quán cũ để sống theo văn hóa, tập quán mới. Bỏ đi con người tự nhiên để tập sống con người siêu nhiên. Là con người, tôi cũng thấy mình có những điểm giống chị thánh: khóc lóc khi gặp đau khổ, mất mát, yếu đuối chạy theo cám dỗ của ma quỷ, tội lỗi…Nhưng, tôi lại không đủ can đảm để sống tự hiến hoàn toàn như chị. Tôi không có đức tin mạnh mẽ để sống hoàn toàn phó thác vào Chúa và tôi chưa diễn tả rõ nét về một tâm hồn “có Chúa”, yêu Chúa nồng nàn như chị. Dầu biết rằng con người tôi bất toàn, nhưng tôi tin vào Lòng Thương Xót và sự tha thứ của Thiên Chúa. Đây là động lực để tôi quyết tâm nên thánh mỗi ngày trong ơn gọi Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm.
Tạm kết
Nước mắt và thống hối có một năng lực cứu rỗi. chị Thánh Maria Madalena đã cảm nghiệm sâu đậm giá trị “lệ sầu hối cải ăn năn”, và chị đã chứng tỏ điều đó bằng một sự thay đổi hoàn toàn với một tình yêu nồng nhiệt đối với Đức Kitô. Hơn nữa, chị hăng say làm chứng cho Đức Kitô bằng cả cuộc đời. Noi gương chị thánh, tôi quyết tâm không nản lòng mỗi khi gặp sự khó, hy vọng ngay cả khi gặp mặt trái của đời sống thánh hiến. và nhờ ơn Chúa giúp, tôi tin rằng:
“Lệ có rơi khi màn đêm buông xuống
Hừng đông về đã vọng tiếng hò reo” (Tv 30,6)
Thục Quỳ -FMI
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/cham-ngon-ve-y-chi-nghi-luc-a109282.html