Những bài thơ, câu thơ ý nghĩa về cà phê - thức uống đắng ngọt chứa đựng bao câu chuyện sâu lắng, khơi gợi những ký ức khó quên.

Thơ: Lê Khánh
Trưa buồn bên quán quen xưaLòng chợt nhớ đến em - người thuở nào..Ước sao bước được vào nhauGiấc mơ ngọt ngào, dạt dào yêu thương.
Thơ: Tuệ Tâm
Chủ Nhật tự dưng lòng buồnCà phê rơi giọt, hờn dỗi chơi vơiĐời như sóng vỗ đầy vơiCà phê đắng nhẹ, sầu rơi lả lơi…
Thơ: Trương Thị Anh
Cà phê đắng, cà phê nâuBình minh sớm, bạn cùng nhau quây quầnCà phê nhỏ giọt sánh ngầnNâu đen vị đắng, trầm ngâm nỗi niềm
Người cười nói vô tưKẻ buồn bao nỗi thực hư đất trờiCà phê đắng, cà phê vuiĐắng cay lắm nỗi hên xui cuộc đời
Cà phê ngọt bởi người vuiLòng buồn giọt đắng, tâm tư héo sầuCà phê đắng, cà phê nâuUống vào thấm thía nỗi sâu cuộc đời
Cà phê đắng lòng bùi ngùiMột cốc cà phê, ai ngồi trầm ngâm
Thơ: Võ Ngọc Cẩn
Quán vắng cà phê sân vườnTiếng nhạc du dương lắng đọng chiều buôngTuổi mơ yêu đã lùi xaThuở dặt dìu nhớ cũng qua mất rồi
Chút vấn vương còn đọng lạiChút dư hương của ngày tháng xa xưaGió lay cành lá lao xaoKý ức ùa về, lòng nghẹn ngào tim
Người đi như bóng chim trờiKẻ ở lại mang nỗi đời đầy vơiCà phê rơi giọt chơi vơiHương nồng thuở ấy, ta người bên nhau
Nắng chiều phai nhạt sắc màuGió lay cánh nhẹ, hoàng hôn úa tànChùa xa mõ vọng khua vangQuán chiều vắng lặng, tương tư đong đầy
Người xa từ ấy đến nayBao mùa trông ngóng cánh thư cuối trờiMây trời phiêu bạt rong chơiCòn ta lặng đứng, quán đời quạnh hiu
Cà phê quán vắng chiều tàTa ngồi với bóng, hồn xa liêu xiêu.
Thơ: Nguyễn Đình Huân
Nỗi nhớ Tây Nguyên trong anh dạt dàoTháng tư này anh sẽ đến Buôn MêNhư chim chơ rao về núi thân yêuThăm buôn làng, thăm cà phê phố núi
Thăm cô gái với ánh mắt đắm sayLửa bập bùng cùng tiếng tờ rưng vangHoà quyện tiếng chiêng, núi rừng ngân vangChé rượu cần ta nâng lên mừng hội
Tây Nguyên ơi, ngàn lần xin lỗi nhéLửa chưa tàn, ta đã vội chia xaMen rượu cần chưa kịp ngấm đã quaĐã từ giã, không hẹn ngày trở lại
Cô gái Ê Đê tựa hoa rừng hoang sơKhiến anh ra về nhớ mãi Tây NguyênNhớ ánh mắt em, men rượu Y miênNhớ điệu múa hoà tiếng chiêng ấm áp
Xa Tây Nguyên, núi cao rừng sâu thẳmNhớ rượu cần, nhớ vị đắng cà phêNhớ cả em, cô gái nhỏ Ê ĐêDù không hẹn, lòng vẫn mong trở lại.

Thơ: Phú Sĩ
Cà phê đắng…Anh đếm từng giọt lặng…Mưa ngoài trời… trống vắng nỗi cô đơnNỗi nhớ người… nơi phương trời xa thẳm…Chẳng biết rồi… người ấy còn mong chờ…
Mưa vẫn rơi…Bên đời sao lẻ loi…Giọt cà phê lặng thầm… thay giọt lệ rơi…Người bên tôi… lời ngọt ngào chiều vơi…Hay chỉ là… ảo mộng chốn mơ màng…
Em ra đi…Để lại đời giông bão…Đắng trong lòng… đắng cả trái tim côi…Phải không em… thời gian đã xa rồi…Dấu yêu ngày ấy… nhạt nhòa theo năm tháng…
Em ra đi…Quên biển đời ta hát…Khúc ca buồn nhạt nhòa giữa không gian…Hương cà phê… nồng trong gió lang thang…Ta vẫn biết… em xa rồi xa mãi…
Gói ưu phiền… ta làm người ở lại…Tiễn cuộc tình… bằng vị đắng… cà phê…
Thơ: Lê Khánh
Một mình lạc lõng giữa đêm dàiNhớ về em - người vô tình hờ hững!Cà phê đen như giọt sầu chất chứaUống cho vơi nỗi buồn đêm lặng lẽ…
Thơ: Lê Khánh
Cà phê ơi! Anh chợt nhớ đến emChiều mênh mang nên lòng thường hoang hoảiNắng đã về mà sao nghe tê táiCó phải chăng… còn vương chút đông tàn…?
Cà phê ơi! Em có nhớ anh không?Từ ngày ấy, em đã xa rồi đóAnh một mình lang thang nơi xứ lạNhớ em hoài… em có biết hay chăng…?
Cà phê ơi! Quán xưa vẫn đợi chờNhưng thời gian đã không quay trở lạiChỉ còn chiều và nỗi buồn khắc khoảiVẫn hiện về trong nỗi nhớ mênh mang…
Thơ: Khoa Nha Trang
Cà phê buồn, ngồi uống một mình thôiEm chẳng còn, ai ngồi đối ẩm nữaCà phê vắng, nhớ về em da diếtNhững ngày xưa còn say đắm bên nhau.
Em xa rồi, chỉ còn lại nỗi đauNgười xa vắng, ai nói câu tình áiMỗi sáng đến, mình anh ngồi uống mãiĐể mong ngày em trở lại bên anh.
Từng giọt phin hay giọt lệ long lanhNỗi nhớ thương cứ tràn đầy khoé mắtHai người hai phương trời xa cáchGặp làm chi để rồi xa mãi mãi.
Cà phê buồn, anh lặng lẽ sầu biTừ ngày em đi, lòng anh trống vắngNgỡ bên cạnh, sao giờ đây chẳng thấyLời ngọt ngào giờ đã trôi xa rồi.
Em như cơn gió thoảng qua đời anhNhẹ nhàng thổi, mang theo hương tươi mátCà phê sữa giờ sao nhạt vị đắngBởi một mình nên chẳng còn ngon xưa…
Thơ: Lê Hoàng
Đã bao ngày ta chạm nỗi cô đơnKhông gian xưa buồn hờn không chút nắngNgồi lặng lẽ nhớ tình trong dĩ vãngHoài thương em! Giọt đắng thấm môi mềm
Sao trong lòng mãi thổn thức không yênĐếm từng giọt ưu phiền kia lắng đọngRu cảm xúc! Ta ơi đừng lạc lõngNhưng cõi hồn như sóng vỗ miên man
Ta đi tìm… Tình khắc khoải chứa chanMơ hạnh phúc bên nàng, xây mộng đẹpDù gian khổ, ta kề vai bước tiếpDẫu số kiếp mong manh như bọt bèo
Ôm bóng hình hoài niệm mãi không quênDòng thương nhớ quê nghèo luôn đợi ngóngXây ước mộng khi thu về man mácLối hẹn hò, người hỡi, xin đừng quên
Hôm nay buồn! Một nỗi nhớ vô danhKý ức dằm bên thềm, mưa khẽ rơiCà phê vắng, thêm đường cho vị ngọtNhưng lòng đắng, chua xót chẳng nguôi ngoai.

Thơ: Sinh Hoàng
Mỗi sớm mai bên ly cà phê nóngLòng bồi hồi nghe nhớ thương vời vợiAnh phương xa nơi trời xa cách biệtCó còn thèm vị ngọt đắng trên môi?
Nhớ anh nhiều nên em nghĩ vậy thôiBiết anh thích ly nâu thơm bốc khóiNgồi bên nhau, em thích nghe anh kểMôi em thơm, ngọt ngào vị cà phê
Bên nhau quên cả lối về lối điSáng Chủ nhật, phố phường như ngái ngủĐã quen rồi cùng cà phê sớm tinhBản nhạc tình khẽ gọi lời yêu thương
Rồi anh đi xa vào nẻo chiều tàBỏ mình em bên quán quen mỗi sớmLy cà phê từng giọt buồn rơi rụngThêm đường rồi mà vẫn đắng trên môi
Anh ơi anh, về mau nhé anh à!Em vẫn đợi quán quen, ghế trống chờEm sẽ gọi thêm ly nâu nóng hổiVà bên em, anh ngập ngừng lời yêu.
Thơ: Sầu Riêng
Lại một đêm dài lạnh lẽo trong khuya vắngGiữa ngã ba đường, chẳng biết lối về đâuTừng giọt cà phê đắng chát phút ban đầuTừng làn sương lạnh thấm sâu nỗi hờn tủi
Thơ: Nguyễn Quang Liên
Màn đêm buông, phố ngập tràn ánh sángTa thả hồn phiêu lãng với mây trờiLy cà phê tỏa hương thơm ngào ngạtĐiếu thuốc cháy, khói bay ngất ngây lòng.
Ngoài phố kia, ánh đèn vàng rực rỡTrong quán nhạc ngân nga, rồi đổi giai điệu vuiĐời có lúc ngọt ngào, êm dịuNhưng cũng có khi đắng cay, chua xót.
Thêm chút bơ để tình thêm đậm đàHòa muỗng đường để trao nhau nghĩa tìnhNhấp môi ly cà phê dần vơiVị đậm đà chợt nhạt nhòa, bâng khuâng.
Mọi người vui, sao lòng ta trống trảiChưa cạn ly, chưa thấu hết nỗi niềmNhưng thôi, ta cũng phải đứng lênĐể lại nỗi buồn bên ly cà phê.
Thơ: Khiếu Long
Một mình ly đắng cà phêBóng em thấp thoáng về đâu thênh thangTừng giọt buồn rơi mênh mangNgoài kia gió lạnh, phố ngỡ ngàng mưaQuán xưa gợi nhớ ngày quaQuay lưng bóng dáng em vừa thoáng quaÁo ai bay giữa hồn taChiều tím nhạt nhòa, dư hương mênh mông
Biển dạt dào chút vấn vươngLặng im trong nỗi vô thường nhớ nhauLòng chợt đau, chợt xót xaTừng cơn sóng vỗ… nát nhàu trái tim…
Thơ: Hư vô
Giọt cà phê tháng sáuTô thêm màu môi sonĐể em còn giấu kínNỗi khao khát cháy lòng.
Hạt đường tan trong mắtLặng lẽ chìm đáy lyPha buồn cùng sắc thắmHương môi quen ngọt ngào.
Tách cà phê đã cạnĐắng vẫn còn trên môiDù thêm giọt lệ nhỏBuồn vẫn thế mà thôi!
Mưa tháng sáu rơi buồnQuán xưa mờ trong sươngMùa đông không nơi nươngMột bóng người lẻ loi.
Em như huyền thoại xaTôi uống cạn trăm nămGiọt cà phê đậm đàChảy qua đời biệt tăm…

Thơ: Trịnh Cẩm Lê
Biết rằng chẳng hẹn hò gìCà phê cạn đáy, sao lòng chưa muốn đi?Góc trời xa ấy vẫn xanhVạt mây ngày cũ nhẹ nhàng phương nào.
Lắng nghe gió lá xôn xaoThu về nhẹ nhàng bên rào hát caĐâu đây thoảng hương hoa xưaNgỡ như hương ấy từ xa vẫn còn.
Không chờ đợi, sao tim mònKhông thương nhớ, sao lòng héo hon hoài?Chớm Thu nghe gió chiều bayGiữa đông người lại thấy ai đâu rồi.
Nhớ xưa được nụ cười tươiChia đôi nửa nụ để vui mắt buồnCà phê nhỏ giọt sầu tuônChia nhau vị đắng, giữ hồng đôi môi.
Giờ đây tôi chỉ với tôiCảnh xưa vẫn đó, người xưa đi rồiDuyên ngày ấy đón đưa thôiMong sao nắng mưa chẳng lỡ hẹn người về.
Thơ: Nguyễn Thúy Quỳnh
Gió hoang lang thang trôiChiều nép mình trong cỏ rốiTrống vắng một trời yêuTiễn ngày qua vội vã.
Tách cà phê còn dở dangVệt ướt in trên thuỷ tinh mờ nhòaTrang thư trắng hằn dấu xưaLời yêu giật mình, thoáng qua nỗi niềm.
Ai đó lặng thinh trong quán nhỏMắt buồn theo sắc lá úa vàngTách cà phê như biết hờn giậnNgậm chiều tà, bóng ngả dần sang.
Quán quen giờ thành nơi xa lạChẳng ai nhận ra kẻ lạ lùngCúi mặt mời cỏ đắng lặng lẽCạn tách cà phê một thời bâng khuâng.
Năm xưa em tóc ngắn ngủ ngonThích cà phê đắng, chẳng cần đườngNăm nay em thắt bím dịu dàngSao tách cà phê vẫn lạnh lùng suông?
Thơ: Nát Tim
Cà phê đắng gợi nhớ miên manQuán xưa nơi ta từng bên nhauGiọt cà phê tan trong nỗi sầuHương tình vỡ, đắng ngập tràn tim đau.
Bài nhạc cũ vang lời thắm thiếtEm lặng thầm chìm trong u mêMắt buồn bên tách cà phêCao nguyên sương phủ lối về nhớ thương.
Người đi xa cách muôn trùngCâu thơ buồn oán trách người xa xămNhạc buồn, lời hát chia lyChỉ còn kỷ niệm khắc ghi mối tình.
Tìm quên bóng hình ngày cũCao nguyên buồn sương phủ mênh mangNhớ người xưa, lòng chợt tanVỡ òa kỷ niệm, nỗi niềm hư không…!
Thơ: Hồng Giang
Tháng tám về, giọt ngâu rơi phố vắngCà phê buồn, đắng lòng em biết không?Anh tìm em giữa góc phố quen lòngMùa thu cũ, khát thèm bao nỗi nhớ.
Thoáng bên tai khúc tình ca dang dởNhạc sầu rơi, ai lỡ bỏ ngang đờiGiọt mưa ngâu sợi nhớ giăng trờiCầu Ô Thước xót xa người Chức Nữ.
Câu thơ viết, chữ rơi rời lạc bướcVần gieo rồi, lưỡng lự chẳng tròn câuPhố quen mà người đã lạc về đâuChỉ còn lại nỗi sầu gieo nhân thế.
Nước muôn sông đều trôi về biển cảCuộc tình si đâu dễ nói dở dangSông Ngân Hà, Chức Nữ đợi Ngưu LangTháng tám về, ngâu tràn thu vắng lặng.
Anh chờ em bên ly cà phê đắngTrời đổ ngâu…Ngập trắng…Góc thu sầu!
Thơ: Ruby Phạm
Những giọt cà phê tan nhanhRơi xuống đáy ly màu nâu cô quạnhNhẹ nhàng như hơi thở lặngGió trở mình, lạnh buốt giữa đêm khuya.
Ngày chia ly, hoa rụng bên thềmTiếng mưa rơi nhẹ hơn giọt cà phê vỡGiấc mơ trải dài trong nỗi nhớNỗi buồn xen lẫn niềm vui thoáng qua.
Chiều nhặt nhạnh kỷ niệm rơiNơi ký ức, nỗi niềm sâu lắngTrên môi còn đọng vị đắngVị đắng tình đầu, vị đắng cà phê…

Tác giả: Phạm Hiếu
Ngồi một mình bên ly cà phê đáNgẫm sự đời dối trá, buồn thay thayHôm qua yêu, hẹn tháng rộng năm dàiNay ly biệt, ưu hoài trong nỗi đau.
Hay tại mình mang số phận đen đủiKhó gần ai, lủi thủi một mình ênĐêm trống vắng, gối ôm cùng chăn mềnCó lẽ do sao xấu chiếu mệnh mình.
Cuộc đời này bể dâu ai thấu hiểuVướng tình trường, buồn nẫu cả tâm canKhi bên nhau, hạnh phúc ngập trànNay ly biệt, oán than trời đất hỡi.
Uống cà phê một mình, lòng sầu nãoƯớc cùng ai ngồi thảo luận yêu thươngCho vơi đi nỗi cô đơn đêm trườngĐược bầu bạn, thấu hiểu trong cuộc sống.
Trao đổi nhau vần thơ đang cháy bỏngKhúc trầm buồn, nỗi lòng đang trào dângĐược ấm áp tình bạn thật trong ngầnAo ước nhỏ, chẳng cần chi to tát.
Tác giả: Đỗ Mỹ Loan
Bên ly cà phê đắngNgồi ngẫm nghĩ sự đờiBiển bao nhiêu vị mặnThấm đẫm lên mắt môi.
Bên ly cà phê đắngSóng sánh bóng hình xưaĐã lâu rồi xa vắngChốn mờ mịt vô thường.
Bên ly cà phê đắngTiếng gõ nhịp lanh canhNghe văng vẳng đâu đâyGiọng ai khẽ dỗ dành.
Hồn chơ vơ lạc lõngLy cà phê giữa chiềuNỗi buồn như đánh võngVấp sợi vàng liêu xiêu…
Tác giả: Ngô Viết Thủy
Nâng tách cà phê nhấm nháp thôiĐể thưởng hương thơm của đất trờiĐể vần thơ mới gieo theo ýĐể lắng tâm hồn lúc thảnh thơi.
Nhấm nháp cà phê chẳng thể mờiGiữa khuya ai dậy cùng tôi chơi?Người còn ngon giấc trong sương sớmTa đã dậy rồi, chỉ thế thôi!
Tác giả: Nguyễn Quang Liên
Màn tối buông, phố ngập tràn ánh sángTa ung dung phiêu lãng cùng trời mâyLy cà phê tỏa hương thơm ngát bayĐiếu thuốc cháy, khói tuôn ngất ngây lòng.
Ngoài phố xá, đèn vàng rực rỡTrong quán nhạc ngân nga, đổi giai điệu vuiĐời có lúc ngọt ngào, êm áiCũng có khi cay đắng, dư vị đắng lòng.
Pha chút bơ cho tình thêm đậm đàHòa muỗng đường để trao nhau nghĩa nhânNhắp trên môi, ly cà phê vơi dầnĐang ngọt ngào, lại bần thần nhạt nhòa.
Mọi người vui, sao lòng mình trống trảiChưa hết ly, chưa thấu hết nỗi niềmNhưng mà thôi, ta cũng phải đứng lênXin trút lại nỗi buồn bên ly nước.

Tác giả: Phạm Thị Bích Hoa
Cũng bởi vị cà phê đắng chátNhưng lại tỏa hương thơm ngất ngâyNên cần thêm chút đường sữa hòa quyệnMới thấy đầy thi vị ngọt ngào.
Cuộc đời cũng lắm điều suy ngẫmCũng đắng cay, chua chát nỗi đauNếu đặt mình vào hoàn cảnh nhauMới thấm thía vị ngọt ngào cay đắng…
Cà phê đắng như đời sâu lắngNếm bao nhiêu cũng chẳng thấy đủ đầyTrong từng giọt đắng phút giây nàyGửi chút yêu thương ngày được sống.
Tác giả: Lê Ngọc Dũng
Nhấp chén cà phê buổi sáng mờTâm hồn dệt mộng với tình thơBèo trôi mặt nước, hồn lơ đễnhLiễu rũ bên dòng, bóng hững hờ.
Thả gió chân trời như chợt tỉnhMây lồng góc biển tựa giấc mơGom từng kỷ niệm vào trang giấyNét chữ quàng xiên, lập lờ trôi.
Tác giả: Đỗ Đình Thắng
Một ly cà phê đắngMột lãng du xứ ngườiMột chiếc bàn trống vắngMột góc đời buồn vuiMột khoảng trời mênh môngVừa trôi qua, trôi quaMột khung trời hạ nắngBóng mây nào cho ta?Một cuộc đời hữu hạnMột lộ trình bôn baMột chuyến xe chở nặngLăn bánh về nơi xaMột lần, một lần nữaBốn phương trời là nhàBao ước mơ hẹn hứaCòn vị gì phôi pha…
Tác giả: Trương Nam Chi
Một mình bên cốc cà phêMột mình nhấm nháp lời thề đã phai.
Cà phê tí tách sớm maiHạt huyền tựa ánh mắt ai ngày nào.
Ngoài trời đổ trận mưa ràoTình thôi đã hết ngọt ngào từ đây.
Xót xa ôm một khối cayNgấm thêm vị đắng mới hay sự đời.
Thì thôi hãy cứ khóc cườiThì thôi ta hãy như người chưa quen.
Nếu gặp xin đừng gọi tênĐừng đem sợi nắng rải lên tình buồn.
Tác giả: Tiểu Vũ Vi
Mưa từng giọt nhỏ buồn rơiGiăng màn trắng xóa ngang trời nhớ thươngHạt về từ cõi vô thườngĐêm khắc khoải để vương vấn tình.
Mưa về khuấy động giọt phinTách nâu sánh đọng bóng hình người yêuCà phê nhớ biết bao nhiêuQuán xưa hò hẹn những chiều bên nhau.
Mưa khua vòng đáy cốc sầuMình em lặng lẽ đẫm châu đôi dòngHòa tan nỗi nhớ chờ mongGiọt thương vỡ lịm đắng lòng tương tư.

Tác giả: Duyên Anh
Đưa nhau vào quán vắngHai tách cà phê đenParis đầy tuyết trắngAnh nhìn anh, nhìn em.
Tự nhiên sao mà nhớMột góc phố Sài GònGiọt cà phê chậm nhỏXuống ly đời em ngon.
Quê hương mình giàu nắngTình ấm áp mặt trờiNgười mộng xa muôn dặmMặc thời gian ngược xuôi.
Ở đây buồn heo hútNhư hồn anh lưu vongCà phê nhấn nútNốc một hơi là xong.
Xích gần nhau quán vắngParis cà phê đenTuyết rơi trên chất đắngTan trong nỗi ưu phiền.
Xích gần nhau chút nữaParis cà phê đenTa nhìn ta bỡ ngỡAnh và em chưa quen.
Tác giả: Bùi Giáng
Cà phê thấm đẫm mưa nguồnThân thành vô tận, vui buồn gọi nhauEm bước qua ngõ vườn sâuChào Xuân nào biết nỗi đau mưa nguồn
Niềm vui bất diệt tuôn tràoXuân xanh mênh mông, rạo rực lòng ngườiSát-na hiện tại chơi vơiBăng tuyết nở rộ, tương lai ngập hồng
Cà phê nhớ buổi hôm nayChén trà hẹn ước ngày mai năm sauÔng từ giã biệt tiêu taoBuồn vui vô tận, chiêm bao chập chờn…
Tác giả: Hàn Phong
Một đêm quán nhỏ mưa rơiTách cà phê ấm, ta ngồi bên nhauLời thơ ngọt ngào viết traoBờ môi em chạm rượu đào ngất ngây
Một đêm quán nhỏ mưa bayTách cà phê ấm, vòng tay gọi mờiGiọt tình trong mắt buông lơiHồn tôi hòa với đất trời bao la
Một đêm quán nhỏ mưa phongTách cà phê đắng, lòng dâng nỗi đauLời thơ xưa đã phai màuGiọt buồn rơi giữa đêm thâu vỡ òa
Một đêm quán nhỏ mưa nhòaTôi ngồi lặng lẽ với thơ lạc loàiHững hờ ngắm cánh hoa trôiTách cà phê đắng, quẩn quanh chưa tan…
Tác giả: Hồng Linh
Đêm nay ngồi ngắm trăng suôngLy cà phê thấm nỗi buồn vào timQuán xưa phong cảnh hữu tìnhKhông em, trăng cũng lặng thầm vào mây
Rì rào thu chớm heo mayQuán khuya vắng khách, lạnh gầy cô liêuTrăng tà bóng ngả liêu xiêuLòng càng nhung nhớ những chiều bên em
Nhớ ánh mắt, nhớ môi mềmNhớ ngày tâm sự, nhớ đêm hẹn thềNhớ chiều chung bước triền đêMắt trao tình gửi đi về có nhau
Ước chi có phép nhiệm màuĐêm nay ta được ngả đầu vào em…
Tác giả: Muối Mặn Gừng Cay
Sao cứ mời em ly cà phê đắng?Những bông hồng tháng chín vẫn nguyên màuGió tháng ba bay từ trang thơ cũKỷ niệm nào ai còn nhớ, ai đau?
Người chẳng gặp mà mùa sao cứ nhắcGió xưa đâu bay nữa để dịu dàngNắng vỡ tan trên hàng cây biếc láBước chân về từ lối nhỏ cô đơn…
Chiều em chợt quen cà phê vị đắng(Chẳng còn anh đây để thêm đường ngọt ngào)Thôi gạt hết những lời mời mọcGọi riêng mình một cốc đen suông.

Tác giả: Hồng Lĩnh
Đêm nay ngồi ngắm trăng suôngLy cà phê thấm nỗi buồn vào timQuán xưa phong cảnh hữu tìnhKhông em, trăng cũng lặng thầm vào mây
Rì rào thu chớm heo mayQuán khuya vắng khách, lạnh gầy cô liêuTrăng tà bóng ngả liêu xiêuLòng càng nhung nhớ những chiều bên em
Nhớ ánh mắt, nhớ môi mềmNhớ ngày tâm sự, nhớ đêm hẹn thềNhớ chiều chung bước triền đêMắt trao tình gửi đi về có nhau
Ước chi có phép nhiệm màuĐêm nay ta được ngả đầu vào em.
Tác giả: Tam Hoàng
Có những lúc một mình bên quán vắngTrầm ngâm buồn, ta chẳng biết nhớ aiNgắm cà phê nhỏ giọt ngắn giọt dàiỒ lạ nhỉ, nước cứ phai dần sắc
Như tình yêu cũng nồng say đậm đặcRồi nhạt dần theo cung bậc thời gianPhút đam mê buổi mới thật nồng nànNiềm khao khát ngập tràn từng hơi thở
Tháng ngày trôi, tình phai dần nỗi nhớKhông còn buồn khi người lỡ lãng quênChẳng chờ inbox những dòng tinMỗi sáng dậy không vội nhìn điện thoại.
Giọt tí tách chậm rơi rồi dừng mãiTình nhạt nhòa, duyên hết phải chia tayMột mình ta ngồi đếm lại tháng ngàyLy cà phê nhỏ đến nay đã cạn!
Tác giả: Lệ Hoa
Trốn mình trong quán cà phêThưởng thức giọt đắng lê thê, thơm nồngNíu vào khói thuốc bềnh bồng lãng du
Ngắm cuộc đời chồng chất hươngXá chiÔi mấy đoạn trườngĐắng cay - gia vịThêm thương cuộc đời
Chỉ là gác trọ mà thôiMà cho ta cả một trời yêu thươngThời gian - vó ngựa bên đườngTiếcÔi chao tiếcPhải buông sao đành.
Tác giả: Nguyễn Thị Xuân Mai
Hẹn hò đếm giọt cà phêNhỏ to tâm sự ngồi kề hết giờNhiều điều tưởng chuyện như mơKhông ngờ sự thật lơ lửng chẳng màng
Mỗi người tính nết rõ ràngKhông ai toàn vẹn giữa đàng biệt phânKiếp này duyên phận kết thânNhà ai nấy ở, số phần tự mang
Tác giả: Nguyễn Thu Nguyệt
Nhấp cà phê buồn trong quán vắngSao thấy lòng nhớ lắm người ơiGiá như người ở đây ngồiThì ta đâu thấy lẻ loi thế này
Người xa tít chân trời có thấyTa ngồi đây ôm lấy sầu côiGiá như đừng có yêu ngườiThì ta đâu phải riêng ngồi cà phê.
Tác giả: Hoàng Tử của Cha
Ngồi một mình nơi quán vắng cà phêNhưng có lẽ người chẳng hề biết đượcTrái tim này mang đầy bao vết xướcTừng giọt sầu đang chảy ngược vào tim
Nó cô đơn nhưng vẫn cố nén kìmNhốt tâm sự, nó lặng im không nóiNơi quán vắng, nó một mình trơ trọiNghĩ xa vời nhìn làn khói thuốc bay
Tác giả: Đỗ Đình Thắng
Cà phê, từng giọt rơi rơiGiọt dài giọt ngắn… theo thời gian trôiVị gần gũi… vị xa xôiVừa quen vừa lạ… giống tôi với đờiGiọt vui… về trên khóe môiGiọt buồn cứ nhẹ thả… rồi bước quaTừng giọt, lặng ở lòng taCứ âm thầm chảy… trôi qua đời mình…Cà phê thấm vị thân tìnhKhơi bao mầm sống hồi sinh đong đầyGiọt giận hờn… gửi gió mâyGiọt hoan hỷ giữ tháng ngày theo taGiọt nhớ quên, gửi phôi phaGiọt thương xin tặng gần xa hữu tìnhGiọt duyên gửi cõi phù sinhGiọt nợ trả hết lòng mình nhẹ vơiGiọt sân buông bỏ tôi ơiGiọt si nguyện xả để thơi thảnh lòngGiọt thị phi thả trôi sôngGiọt ganh ghét buông về dòng biển khơiBiết bao nhiêu giọt vị đờiCó giọt ở lại… giọt rời xa ta…
Tác giả: Xuân Môn
Lẻ loi góc quán cà phêChiều nghiêng trước mặt, rét về sau lưngLội ngang ánh mắt vô chừngChợt cô đơn giữa dửng dưng người đời
Quán đông - vui bỏ quên tôiCà phê đếm giọt buồn rơi hững hờCuối trời nhạn lạc bơ vơNgười đi phía ấy đợi chờ phía nao?
Vì ai hẹn ước xanh xaoCà phê đắng đót ngấm vào chiều đôngVì ai thương nhớ nhốt lồngMặc tình khao khát chạy rông bên chiều
Với tay vịn nắng liêu xiêuBâng quơ biết với vịn điều gì đâyCà phê đắng ngắt chân mâyĐắng tràn góc khuất chiều đầy tâm tư… !
Tác giả: Anh Đại Võ
Cà phê đắng đượm nồng sâu lắngMà nỗi buồn trống vắng vời xaNghe rã rời khúc nhạc tình caBao kỷ niệm còn là dĩ vãng.
Niềm cảm xúc dường như lơ đãngGiấc mơ hồng khuất dạng mờ phaiKhông tin vào lời nói chia tayNhưng in nét ưu hoài vương vấn.
Đắng cà phê ngỡ sầu bất tậnTâm hồn ta hối hận muộn màngPhạm sai lầm, tình mới vỡ tanGiờ đây nhớ chứa chan kỷ niệm.
Dài năm tháng mãi đi tìm kiếmMang bên mình âu yếm nụ hônQuán hẹn xưa còn đó trường tồnMà tình đã vùi chôn bụi cát.
Nghe văng vẳng ngân dài câu hátHai bước đường trôi dạt ngàn khơiTa còn chờ nơi ấy người ơiCà phê đắng chợt rơi mộng ước.
Tác giả: Vô danh
Anh ở đó cả ngày luôn nhéChiều tan tầm em sẽ ghé quaCà phê sinh tố đá tràMua thêm vài chục bó hoa tặng nàng

Tác giả: Vô danh
Đêm chẳng ngủ mơ màng nhớ mãiHình bóng người từng trải gió sươngƯớc gì mình được chung đườngKiếp này nguyện sẽ yêu thương trọn đời.
Tác giả: Vô danh
Cà phê đắng như cuộc tình cay đắngGiọt cà phê rơi như nước mắt aiThơ rất hay đầy cảm xúc bạn à
Tác giả: Vô danh
Cà phê con ó dừng ngayKẻo ung thư đấy không hay hở mình ….
Tác giả: Vô danh
Nghe giọt cà phê rơiQuên mất người ngồi đóNghe mưa tuôn như đổNgười giận bỏ ta rồi
Tác giả: Vô danh
Chiều buồn nhìn ánh mây bayThèm ly cà phê đắng cùng ai tâm tìnhThế mà ai cũng lặng thinhThôi thì đi ngủ cho mình lên cân.
Tác giả: Nguyễn Văn Thái
Nhấp giọt cà phê sớm mailòng chẳng hề trống rỗngNếm vị đắngthấu hiểu cuộc đờinhững kiếp người phiêu bạt
Giọt ngọt lắng đọngnơi đầu lưỡikhóe môiThấm thía giá trị làm ngườisau những đắng cay
Sớm mai với cà phêchẳng còn trống vắngtiếng ve râm ranchim hót lảnh lót đâu đâytrẻ nô đùa vang vọngnhạc rốc rộn ràng nhà bênlá trúc lao xao mơ màng…
Sáng cà phênắng vàng óng ánh hàng ràosuy tưvề nhân tình thế tháigiữa cõi trần gian
Tác giả: Hạ Lan
Nắng đã lên rồi anh ơiHãy thức dậy đi nàoBên ly cà phê thảnh thơiCùng mọi người vui vẻ
Chào buổi sáng anh nhéChúc một ngày thật tươi đẹpMôi luôn nở nụ cườiTrọn vẹn ngày xinh xắn
Chúc muôn điều may mắnCông việc luôn suôn sẻHành động bằng cả trái timMang đến bao niềm hạnh phúc

Tác giả: Thoại Huỳnh
Từng giọt cà phê rơi nhẹ nhàngNỗi lòng tâm sự cứ dâng tràn…Dòng người hối hả, kẻ vội vàngTa với mộng mơ… thoáng chút hoang mang!
Ta nhấp cà phê, đắng chát cuộc đờiUống hình mỹ nữ, khát khao đôi môiDòng đời trôi nổi, thân phận chìm nổiTình cứ lửng lơ, tím mãi không thôi…
Điệp khúc tình xa vẫn lả lơiTơ lòng vấn vương giấc mộng xa vờiMơ màng ẩn hiện trong làn khói mỏngTình đẹp trong ly… ngất ngây lòng tôi!
Tác giả: Nguyễn Thanh Thủy
Có những ngày, lòng bỗng thấy cô đơnChẳng cần gì hơn ngoài ly cà phê đắngBan Mê mùa này, núi đồi nghiêng nghiêng nắngPhố say ngủ im lìm, quán vắng vẻ, đìu hiu!
Bởi tôi vụng về chẳng giữ nổi thương yêuNên hạnh phúc cứ xa tầm tay vớiĐường tình ái, đi hoài không thấy tớiCà phê thơm nồng cũng đặc quánh nỗi đau!
Giá chúng mình đừng có gặp gỡ nhau!Thì có lẽ mọi điều sẽ khácTrời cao nguyên sẽ thôi buồn man mácNhịp chân chẳng bơ vơ trong gió cát, bụi mù!
Mùa hạ chưa tàn mà lòng đã sang thuTrà nguội lạnh, ly cà phê cũng cạn!Ngày dần qua, chiều dần buông lãng đãngVị đắng của cuộc đời, chợt đọng lại trên môi!
Tác giả: Hoa Bách Hợp
Em một mình bên quán vắng lặng thinhLy cà phê thêm đường mà vẫn đắngKhông có anh, lòng em tràn nỗi trống vắngTrời ngoài kia đang nắng bỗng mưa về
Mắt em nhìn đăm đắm giọt cà phêTí tách rơi như vỗ về trái tim nhỏLòng bâng khuâng, thầm gọi tên anh đóMà nghe lòng nức nở, mặn chát bờ môi
Phím dương cầm khẽ lướt nhẹ bản nhạc trôiNhưng sao hôm nay nghe lòng bồi hồi lạGió mơn man thổi lay xác lá rơi nhẹVị cà phê chát đắng thấm cả môi mềm
Lại gợi về những kỷ niệm ấm êm xưaThuở yêu đương ngọt ngào bên lối mộngCùng ước mơ tháng ngày xây tổ ấmMà giờ anh... xa lắm, tận chân trời nào
Anh có còn nhớ buổi chiều nào xưa cũNụ hôn yêu ngọt ngào say đắm thuở nàoCon phố quen tay nắm tay dìu nhau bướcLy cà phê...Dẫu đắng...Chẳng vấn vương sầu...!!!
Trong bài viết này, Tripi đã gửi đến bạn những vần thơ, câu thơ hay nhất về cà phê. Chúc bạn một ngày tràn đầy niềm vui!
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/tho-hai-huoc-ve-cafe-a108113.html