Trong lúc nằm sõng soài trên giường, tôi ngước mắt nhìn vào khoảng tường vôi trắng trong căn trọ cũ, thấy một niềm trống trải và cô đơn trào dâng trong lòng. Tôi bỗng thấy nhớ hơi ấm bát cháo hành hoa mẹ nấu năm xưa, thấy thèm mùi thơm vừa cay vừa ấm nồng lan đầy trong khoang mũi.

Ngày nhỏ mỗi khi bị ốm, mẹ đều nấu cho tôi một bát cháo hành hoa. Mẹ đong một bơ nhỏ gạo nếp cái hoa vàng, loại gạo nếp quý, dẻo thơm. Hạt gạo bóng tròn, hơi ngả màu trắng ngà, nhấm thử sẽ thấy vị ngọt mát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Mẹ vo sạch gạo bằng nước mưa rồi đổ vào niêu đất, đem rang sơ trên lửa nhỏ liu riu. Gạo được rang tới khi hạt chuyển màu trắng trong để khi nấu cháo nhanh nhừ, hạt nở bung mà không bị nát. Quan trọng nhất là cháo sẽ không bị dính đáy nồi hay vón cục mà hương thơm của hạt ngọc trời lại dậy mùi khắp cả gian bếp của mẹ.
Gạo rang xong, mẹ đổ thêm hai tô nước mưa vào nồi, rắc thêm chút muối, bột ngọt, nêm thêm thìa nước mắm cho đậm vị. Niêu cháo sôi sùng sục trên ngọn lửa than hồng, nghe như tiếng mưa rơi lộp độp đập vào mái hiên nhà đều đặn, dịu dàng mà ấm áp. Khi cháo chuẩn bị nhừ, mẹ đội nón ra vườn hái vào nắm lá hành tươi. Hành được mẹ bỏ rễ, thái lát mỏng phần củ non, phần lá cắt thành từng khúc ngắn. Trước khi múc cháo ra bát, mẹ lấy quả trứng gà nhà nuôi khẽ đập vào cạnh thành chiếc bát. Một chất lỏng đặc sánh trào ra - màu vàng ươm, dẻo quánh của lòng đỏ pha lẫn với sắc trắng trong, sánh mịn của lòng trắng. Mẹ thả vào tô nhúm hành hoa đã cắt sẵn rồi mới từ từ múc cháo vào bát.
Bưng bát cháo nóng hổi trên tay, tôi luôn miệng xuýt xoa. Hương thơm của gạo nếp cái hoa vàng rang lên thơm nồng, hòa quyện với độ bùi béo của trứng gà ta và vị cay cay của hành tươi - tất thảy hương vị lan đầy trong khoang mũi, đánh thức các giác quan. Dù khi đó trong người đang lạnh run và khó chịu như có hàng ngàn vết kim châm vào cơ thể nhưng tôi vẫn thấy ấm áp, bình yên trong căn buồng nhỏ có dáng mẹ tảo tần. Mẹ sợ tôi còn mệt nên đưa tay đỡ bát, múc từng muỗng cháo nhỏ quanh rìa cho đỡ nóng rồi nhẹ nhàng đút cho tôi ăn.
Mẹ nói: “Cháo hành hoa giúp giải cảm. Con cố gắng ăn hết bát này là khỏe lại ngay”. Cơn sốt khiến miệng tôi khô khốc, đắng nghét như mảnh đất nứt nẻ đang kêu khát nhưng khi mẹ nhẹ nhàng đưa muỗng cháo vào miệng, dòng cháo nóng hổi như làn suối mát lành ủi an tôi. Cháo được ninh nhừ, mỗi hạt đều mềm tan, ngọt dịu nơi đầu lưỡi. Ăn được nửa bát, tôi thấy trong người ấm hẳn lên, trán rịn đầy mồ hôi.
Nhìn gương mặt rám nắng đầy những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt của mẹ, tôi biết mẹ đang lo lắng cho mình nhiều lắm. Tình yêu thương của mẹ đã thấm đẫm trong bát cháo hành hoa, qua vẻ mặt sốt sắng lúc mẹ hay tin tôi bị ốm và trong cả dáng mẹ tảo tần, lúi húi bên bếp củi. Hương thơm ngọt mát, dịu dàng của bát cháo hành hoa thanh đạm mà ấm áp như tình mẹ đã neo vào trong ký ức tôi suốt những năm tháng đi làm xa nhà.
Tháng Ba về, giữa bao lời chúc rộn ràng, lòng tôi chỉ hướng về quê nhà - nơi mẹ chắc vẫn dậy sớm, vẫn lặng lẽ bên bếp lửa như bao ngày. Tôi bỗng thèm được ngồi cạnh mẹ, được bưng bát cháo hành hoa nóng hổi và nghe giọng mẹ dịu dàng nhắc nhở. Với tôi, món quà ý nghĩa nhất của ngày 8-3 đơn giản chỉ là còn mẹ để yêu thương, biết ơn và để một ngày nào đó lại được trở về.
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/bat-chao-hanh-a107540.html