Hà Vũ Trọng Archive

1

Cảm hứng đêm khuya

Bảy bước Thơ vừa gieo hạt châu

Ngang trời sao đã mọc thành câu

Đông Tây mây sóng tâm tình loạn

Phút chốc vồng lên bảy sắc cầu

2

Trời nước đêm sao

Gấu lớn nằm ngang gấu nhỏ ngồi

Vòm cao hồ phẳng nước gương soi

Hai mươi tám chữ thơ chia ngọc

Bốn ngả sao cùng hiện bảy ngôi

3

Tâm tình người đẹp

Mây sớm mưa chiều miệng hoả sơn

Chứa đôi hồ mộng nước xanh rờn

Đáy sâu cặp mắt xanh Thần Nữ

Lửa khói đang chờ dịp bốc cơn

4

Kích thước chân thân

Con sâu đo lá chợt vươn mình

Từng đốt nhoài qua mép tử sinh

Bắt gặp bề sâu nhìn mãi xuống

Đo trong thăm thẳm cái nguyên hình

5

Viễn tượng kinh hoàng

Một thời nguyên tử đã đi qua

Khiến mặt trăng đầy nốt rỗ hoa

Bóng vẫn còn in cây nấm độc

Ai rằng cây quế với cây đa

6

Sao mãi chưa đành

Nếm càng ghê vị nuốt càng tanh

Lại máu xương nào nữa Chiến Tranh

Họng súng lưỡi gươm còn biết ngán

Mà sao nhân loại mãi chưa đành

7

Hoa bướm ngày xưa

Hương phấn đầy trang mặt ngọc đâu

Tìm… Văn càng rộng ý càng sâu

Cuối pho Lệ Sử run tay mở

Xác Bướm mình Hoa ép đã nhàu

8

Máu rỏ đường kim

Ả Chức guồng mây se chỉ khâu

Cho lành tâm sự vết thương sâu

Ai hay một mũi kim vừa phóng

Là phóng theo ra một huyết cầu

9

Sầu lên Hợp Phố

Đêm dày khép kín não lòng trai

Vỏ cứng nằm trơ ngọc thở dài

Sao rụng đã tan thành nước mắt

Chùa khuya lại vỡ tiếng chuông rơi

10

Trước lầu xuân khoá

Mưa rào đổ trận kéo dây dưa

Hay nguyệt lồng gương rọi nhặt thưa

Con én bị giam nhìn chỉ thấy

Chung quanh lồng nguyệt với rào mưa

11

Đám cháy đổi đời

Lửa bị xiềng chân mắt đỏ ngầu

Thèm đi… đi bất cứ nơi đâu

Khát teo một bấc tim đèn rụng

Lưỡi mọc dài ra nuốt Địa Cầu

12

Thượng Đế ngày mai

Máy hất Người ra khỏi lối đi

Bơ vơ nhân loại chắp tay quỳ

Bỗng nghe rờn rợn lời đanh thép

Trời Máy là ta… Con nguyện chi

13

Vần thơ cát bụi

Đêm đêm thả mộng với gieo vần

Ném chính mình đi ức triệu lần

Sao chiếc khinh cầu không nhẹ bớt

Mà lên cho tới đỉnh Siêu Chân

14

Trong phòng triển lãm

Đỏ gầy vàng cong trắng thẳng xanh

Thịt xương Hội Hoạ ném tung hoành

Có ai nhìn chút sau bề mặt

Để thấy oan hồn mỗi bức tranh

15

Lĩnh ý vâng lời

Trời mỗi đêm bày mỗi vẻ sao

Thiên thư một cuốn mở dần trao

Lời vang lấp lánh khuôn xanh ngắt

Ta ngẩng đầu vâng lĩnh ý cao

16

Đường dài thăm thẳm

Sao vỡ từ muôn thế kỉ nay

Hàn quang mới tới Địa Cầu đây

Tình si kết ngọc còn nguyên khối

Cô gái đài gương đâu đã hay

17

Nhạc về cung cấm

Đuổi bắt đàn ca gió đứt hơi

Chân mây chân sóng đã tê rời

Trống đâu dựng phách lên cao vút

Ngửa mặt nhìn theo hận đất trời

18

Trăng không đổi hướng

Ngọn móc vàng treo lửng sợi mây

Kéo đi nhằm một hướng Đông Tây

Đầu trăng cuối nguyệt thư tình đến

Em trả lời anh sao được đây

19

Buồn đêm nguyệt thực

Chậu sắt mâm đồng chỉ gõ suông

Chén vàng chưa cạn gấu chưa buông

Nhà ai trăng hết say mùi mật

Cửa sổ tiêu điều ánh mắt vuông

20

Nối kiếp điêu linh

Có phải ngàn thu mây đầu thai

Chung quanh Trái Đất lang thang hoài

Vần theo một bóng thơ nào đó

Mà kéo lê chân tận cuối trời

21

Uyên ương chắp cánh

Một tiếng chim rơi nước hiểu ngầm

Rung theo ngàn vạn ngấn đồng tâm

Truyền đi bốn phía bờ lau lách

Buổi hẹn đầu tiên cặp thuỷ cầm

22

Lửa cháy băng tan

Sức máy hàng muôn triệu tấn băng

Tư Duy chết cứng bẹp Thăng Bằng

Thơ đâu… Hãy thắp vào cây sậy

Ánh lửa mười phương Nhật Nguyệt Đăng

23

Thôi hết băn khoăn

Dấu hỏi vây quanh trọn kiếp người

Sên bò nát óc máu thầm rơi

Chiều nay một dấu than buông dứt

Đinh đóng vào săng tiếng trả lời

24

Muôn thuở hãi hùng

Đô thành nhiễm độc chết từ lâu

Đèn ngã tư không ngớt đổi màu

Đỏ mắt chờ ai xanh mắt sợ

Hai chiều thăm thẳm có chi đâu

25

Điều kiện không gian

Ngó xuống tinh cầu mê nét cong

Nằm kia người đẹp uốn lưng ong

Phi thuyền hạ cánh… Sườn băng tuyết

Ngàn dặm trèo lên mới nửa vòng

26

Tròn ý thơ ngây

Vỡ đôi Trái Đất một đêm sầu

Nửa nhỏ văng đi hoá Nguyệt Cầu

Trên ấy người yêu ta vẫn ngủ

Mơ màng có biết chuyện gì đâu

27

Hai kẻ bạn đường

Ngửa mặt đi hoang bước thật dài

Cúi đo từng bước tính không sai

Người Thơ mất Đất người Khoa Học

Trên nẻo huyền vi cũng mất Trời

28

Tái nhập bào thai

Bước giật lùi đi trước áo quan

Về cho tới phút Mẹ sinh con

Mẹ vào lòng Đất - nhưng lòng Mẹ

Con cũng vào đây - Mẹ chớ buồn

*

28 bài thơ trích từ tập

Tâm tình người đẹp

(Les Vingt Huit Etoiles)

Thơ Nhị Thập Bát Tú của Vũ Hoàng Chương

Bản dịch Pháp văn của Simone K. de Coeuillerie

Nhà in Nguyễn Đình Vượng 1961

Link nội dung: https://melodious.edu.vn/bai-tho-nhi-thap-bat-tu-a107084.html