Hôm vừa rồi tôi đi xem phim “Tạm biệt Gohan”. Đúng như những lời chia sẻ từ phía nhà sản xuất, đây là một bộ phim có thể lay động cả những ai cứng rắn nhất. Từ lúc phim mở đầu cho đến tận khi bước chân ra khỏi rạp, mắt tôi vẫn đỏ hoe. Là một người cũng đang nuôi cún, bộ phim này chạm đúng vào những trải nghiệm thực tế mỗi ngày của tôi.

Trải nghiệm sống chung với một chú chó mang lại cho chúng ta những góc nhìn rất khác về cuộc sống. Dưới đây là 3 điều tôi muốn chia sẻ lại, đặc biệt dành riêng cho những ai đang và chuẩn bị nuôi một người bạn bốn chân.

Những chi tiết nhỏ nhặt nhất

Phim hoàn toàn không đi theo lối mòn cố đẩy bi kịch lên để ép khán giả phải khóc. Thứ làm nước mắt tôi tự tuôn rơi chính là những mảnh ghép đời thường, tủn mủn nhất mà bất kỳ ai từng nuôi cún cũng đều nhìn thấy chính mình trong đó.

Đó là những lần em cún còn nhỏ vô tư tè dầm lên đệm, là những khoảnh khắc chủ nhà vừa giận vừa thương khi nhìn em gặm nát đôi giày hay cắn phá đồ đạc. Hay chỉ đơn giản là cái dáng vẻ nghiêng đầu ngơ ngác, đôi tai dựng lên đầy tò mò khi nghe thấy một âm thanh lạ... Những thói quen rất tự nhiên ấy được tái hiện rất chân thật và đáng yêu.

Việc bộ phim sử dụng 3 chú chó khác nhau để đại diện cho 3 chặng đời của Gohan tạo nên một mạch kết nối rất tự nhiên. Mỗi chặng là một câu chuyện riêng, một hoàn cảnh sống riêng, nhưng chặng nào cũng mang đến cho tôi cơ hội nhìn lại cách bản thân đang đối xử và thể hiện tình cảm mỗi ngày với một sinh vật nhỏ bé. Chúng dễ bị tổn thương trước những biến cố của con người, nhưng lại luôn dành cho chủ một sự gắn kết (bonding) cực kỳ lớn, không một chút đề phòng.

Sự bù trừ từ quy luật “tỷ lệ nghịch” giữa tuổi tác của Gohan và người chủ

Đây là một chi tiết ẩn dụ rất tinh tế không biết có phải là dụng ý của các nhà làm phim không. Có một sự hoán đổi và bù trừ rất đẹp về mặt thời gian giữa Gohan và những người đi qua cuộc đời chú:

Sự sắp đặt này giống như một vòng tuần hoàn ấm áp: Người lớn tuổi nâng đỡ cún con qua những ngày bỡ ngỡ, và chú cún khi già đi lại dùng chút sức tàn để nuôi dưỡng, làm mềm đi cái tôi bồng bột của người trẻ. Chúng ta bù trừ cho nhau những khoảng trống của thời gian một cách tự nhiên như thế.

Có những thứ tình yêu thuần khiết đặc biệt

Nhiều người thường nói loài chó có linh khí. Cho đến khi tự tay tôi nuôi, tự mình chịu trách nhiệm hoàn toàn với cuộc đời của một linh hồn, một thực thể sống bằng xương bằng thịt, tôi mới hiểu từ này không phải là điều gì quá thần kỳ hay tâm linh.

Tôi từng có nhiều cuộc trò chuyện sâu với những người bạn nước ngoài, họ là những người đã đồng hành cùng người bạn bốn chân của mình suốt 15-18 năm trời gần như là một hai thập kỷ của một đời người. Tôi chỉ mới bắt đầu hành trình này chưa lâu, nhưng đã cảm nhận rất rõ thứ “linh khí” ấy: Đó chính là khả năng thấu cảm năng lượng và cảm xúc của con người một cách nhạy bén.

Chú cún của tôi không hiểu được những ngôn ngữ phức tạp, không biết những áp lực hay những lý do khiến tôi đau đầu ngoài xã hội là gì. Nhưng những lúc tôi khóc, tôi buồn, em bé nhỏ vậy mà hiểu được hết. Em cứ lặng lẽ tiến lại gần, dụi cái đầu ấm sực vào người tôi, rồi liếm đi những giọt nước mắt đang lăn trên mặt. Em nhỏ bé thật đấy, không biết nói một lời ủi an nào, nhưng lại là chỗ dựa tinh thần cực kỳ lớn. Với tôi, em chính là một “therapist” đặc biệt nhất, luôn có mặt đúng lúc để xoa dịu những áp lực bên trong.

Con người chúng ta có quá nhiều mối bận tâm ngoài kia: Chúng ta dằn vặt vì quá khứ, lo lắng cho tương lai, và đôi khi vô tình mang cả những bực dọc bên ngoài về nhà. Nhưng chú cún thì không, chúng chỉ sống trọn vẹn ở khoảnh khắc hiện tại. Chúng không quan tâm chủ của mình giàu hay nghèo, thành công hay thất bại. Miễn là được đối xử tử tế, chúng sẽ trao đi toàn bộ thế giới của mình - một thứ tình yêu vô điều kiện, không mưu cầu và không một chút toan tính.

Cuộc đời của một chú cún ngắn ngủi hơn chúng ta rất nhiều, chúng hoàn toàn bị động và phụ thuộc vào lòng tử tế của người nuôi. Bước ra khỏi rạp phim, điều duy nhất tôi muốn làm là chạy thật nhanh về nhà để ôm lấy em cún của mình vào lòng. Bởi vì tôi hiểu rằng, trong cuộc hành trình đồng hành này, chưa bao giờ là chúng ta đang ban ơn hay giải cứu chúng. Ngược lại, chính sự thuần khiết và năng lượng bình yên của chúng đang sưởi ấm, giữ lại phần mềm mại, bình yên nhất bên trong tâm hồn chúng ta giữa thế giới đầy giông bão này.

Link nội dung: https://melodious.edu.vn/tam-biet-la-gi-a106983.html