Cà phê một mình

Lại một mình cà phê đắng chiều đông Ta ngồi với nỗi buồn không có tuổi Cứ khuấy mãi những đam mê trôi nổi Cạn lòng rồi mà đã lắng lại đâu.

Ơi vị thơm đắng đót màu nâu Sao lại cứ phải là đắng đót Ta mải miết đi tìm cái ngọt Mà vẫn chỉ là cái ngọt đầu môi!

Ta đợi chờ, ta chờ đợi chơi vơi Đợi chờ gì chính ta không biết nữa Cà phê đắng như một lời nức nở Trái tim trở mình qua giá rét mùa đông.

Cà phê đắng như một lời nức nở / Trái tim trở mình qua giá rét mùa đông.

Hồng Oanh

Cái nắng sáng hôm nay Vẫn còn non nớt lắm Đã mang hơi thở ấm Trái đất trọn vòng quay Ông mặt trời tròn xoay Mặt bôi đầy phấn đỏ Chia nắng đều khắp nơi

Tiếng chim thức dậy rồi Kêu ríu ran trên tổ Cây giật mình gọi gió Dạo bản nhạc đầu tiên

Bạn cùng em đến trường Nắng hồng trên mái tóc

Bạn cùng em đến trường / Nắng hồng trên mái tóc

Biên Linh

Tuổi mười hai em đến mái trường này Mắt biếc, tóc mây, nụ cuời bỡ ngỡ Tâm hồn mở tinh khôi như trang vở Ghi nốt nhạc đầu đời của Tuổi Thần Tiên

Tuổi mười ba vô tư, bình yên Em là nốt nhạc vui trong điệu đàn tinh nghịch Mười bốn tuổi,… mình lớn rồi,… thật thích! Dang rộng vòng tay, nhảy chân sáo vui cười

Tuổi mười lăm, trăng tỏa sáng muôn nơi Ai chú Cuội, ai chị Hằng… không biết nữa Cành phượng hồng thắp lên bao đốm lửa Lấp lánh khóc cười trong ánh mắt mênh mang

Đời rộng dài muôn nẻo dọc ngang Đón bước chân em vào hành trình khám phá Con tàu đến với hồi còi giục giã Em tạm biệt nơi này,… ga xép Tuổi Thần Tiên

Như những cánh chim bay đi khắp trăm miền Như những con tàu trên hành trình khám phá… Nếu một ngày giữa dòng đời hối hả Mệt mỏi dặm dài, em hãy trở về đây

Khoảng trời này chim hót, mây bay Gió tinh nghịch buộc tóc em vào nắng Giữa trong xanh, êm đềm tĩnh lặng Ngày xưa lại về, xoa dịu hồn em.

Em sẽ ngỡ ngàng gặp lại những Lọ Lem Những chú lính chì, những người con hiếu thảo Kỷ niệm xưa như cầu vồng hư ảo Nhuộm hồn mình trong bảy sắc lung linh.

Em sẽ gặp lại mình trong những nụ cười xinh Những ánh mắt như mắt ai, ngày ấy Tiếng trống ngân vang gọi phượng hồng thức dậy Màu kỷ niệm thắm xanh không xưa cũ bao giờ.

Trong tiếng gió chiều vẫn thoang thoảng tiếng thơ Giọng trầm ấm thiết tha của thầy ta năm ấy Trong vòm lá, chú ve con nào vậy Lại hát cho em nghe điệp khúc Tuổi Hồng ….. Khoảng trời này ,… của yêu thương mênh mông !

Trong vòm lá, chú ve con nào vậy / Lại hát cho em nghe điệp khúc Tuổi Hồng

Lam Châu

Buổi sớm nay, nắng đẹp đến xao lòng Tôi bỗng nhớ những ban mai thuở trước Một phần cuộc đời, có thể nào quên được Lá me bay mát rượi sân trường

Lá bàng chao cánh bướm chập chờn Con chích chòe trên ngọn đa nghiêng ngó Bài cô giảng xôn xao từng trang vở Hoa bèo bồng nở tím dòng sông

Những ban mai thơm hương cánh đồng Tiếng kẻng gọi bước chân người ra ruộng Con đường nhỏ suốt tháng năm bận rộn Người nối người hối hả về, đi

Ban mai, cánh cò thấp thoáng cánh đồng kia… Tuổi thơ tôi có những buổi mai như thế Ngọt lành lắm kỉ niệm thời thơ trẻ Tôi mang theo đi suốt cuộc đời

Viên phấn trong tay, nhìn mắt các em tôi Tôi chợt thấy biết bao điều mới mẻ Giảng về con sông chảy ra biển cả Sóng trong bài dìu dặt vỗ lòng tôi

Ban mai ơi! Cùng với bao người Tôi vui sướng góp một phần sức trẻ Hạt lúa, cọng rau nuôi lớn bao thế hệ Trí khôn lớn dần từ nét chữ đầu tiên.

Hạt lúa, cọng rau nuôi lớn bao thế hệ / Trí khôn lớn dần từ nét chữ đầu tiên.

Biên Linh

Hiếu Giang (sưu tầm)

Link nội dung: https://melodious.edu.vn/tho-ca-phe-mot-minh-a104576.html