Tuyết Trinh
"Con ở Miền Nam ra thăm Lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát".
Với lời dẫn đúng như lời hát và cũng đúng như tâm trạng chúng tôi lúc này, mong mỏi chờ đợi và chờ đợi suốt mấy mươi năm, và đến hụt 3 lần thì mơ ước mới thành hiện thực, và lần này thực sự được vào viếng Lăng Bác, một sự chờ đợi mỹ mãn…
Cách đây hơn 20 năm, tôi từng 2 lần đến viếng Lăng Bác nhưng do không đủ duyên nên lần nào đến đây cũng gặp lúc đóng cửa trùng tu, rồi do điều kiện không thể chờ đợi được nên đành ngậm ngùi ra về trong tiếc nuối, lần gần đây nhất là tháng trước - nhân dịp đi dự Trại sáng tác cùng với Đoàn Văn nghệ sĩ tỉnh Vĩnh Long tại huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc, trong chuyến đi có chương trình viếng Lăng Bác - thì cũng gặp lúc không phải ngày mở cửa cho khách tham quan nên mang niềm thất vọng quay về, mơ ước ấp ủ từ lâu lại một lần nữa thất bại - lòng thầm nhủ - tại duyên chưa đến!
Và tuần sau, đoàn quyết định quay trở lại - lần thứ tư này thì… toại nguyện!
Sáng sớm, sương mờ giăng giăng, đoàn tranh thủ đi sớm để kịp viếng Lăng Bác và còn đi viếng Đền Hùng nữa - vô cùng háo hức nhưng nỗi đường lạ phải nhờ đến “chị Gu-gồ” (Google Maps) chỉ đường - gặp lúc chị ấy còn mơ ngủ nên chỉ lung tung, chạy lòng vòng cho đến hơn 10 giờ mới đến, thôi đến được là mừng rồi! Đến cổng Lăng, sau khi qua dãy hành lang dài, cuối Quảng trường Ba Đình lịch sử cùng Lăng Bác hiện ra uy nghi trước mắt, nơi yên nghỉ của vị cha già kính yêu, một "Vầng thái Dương" của dân tộc Việt Nam "ngày mặt trời đi qua trên Lăng
Thấy một mặt trời trong Lăng rất đỏ.."
Ấn tượng đầu tiên trong tôi chính là hình ảnh "những hàng tre xanh Việt Nam", những hàng tre xanh ngát và cao vút, mặc cho trãi qua bao thăng trầm mưa nắng vẫn đứng thẳng hàng như những người con trung hiếu đứng canh giữ giấc ngủ yên cho Bác. Dù được nghe, được xem phim "những phút giây cuối đời của Bác" trước rồi, nhưng trong giây phút ấy, tôi vẫn bùi ngùi xúc động.
"Bác nằm trong Lăng giấc ngủ bình yên…"
Đoàn chúng tôi lặng lẽ thành kính chầm chậm đi qua chỗ Bác nằm, đến bên Bác thì ai cũng muốn thời gian chậm lại để được nhìn Bác lâu hơn chút nữa, nhìn kỷ hơn chút nữa giấc ngủ bình yên của Bác từ chòm râu, mái tóc bạc phơ, muốn không gian lắng đọng lại để nói hết tình cảm của mình đối với Bác, và Bác nằm đó thanh thản, thiêng liêng vô cùng.
Rời Lăng Bác, chúng rôi tiếp tục vào thăm "Cõi Bác xưa", đó là Phủ Chủ tịch, là "Đường xoài hoa trắng nắng đu đưa", là Nhà sàn đơn sơ nhưng chan chứa hơi ấm của Người, ở mỗi nơi ấy đều lưu lại rất nhiều những kỷ niệm về tình cảm của Bác đối với nhân dân và các cháu thiếu nhi, khó mà thấy được một vị lãnh tụ như Người, có thể sống giản dị như vậy, từ đôi dép cao su mòn dẹt, rồi tấm áo kaki sờn vai, ai cũng ghi lại ấn tượng trong thâm tâm về hình ảnh một Người giản dị, kính mến ấy.
Tạm rời nơi "Cõi Bác xưa" trở ra trước Quảng trường Ba Đình thênh thang đầy nắng gió - khác với lúc đi buổi sáng - trời đầy sương - hoa cỏ cũng ngát hương, chúng tôi càng hiểu rằng Bác đã trở thành niềm tin, thành sức mạnh cho đồng bào cả nước, là hơi ấm tình thương cho các cháu thiếu nhi. Ở nơi ấy, từng ngày, từng giờ những người con Việt Nam và khách quốc tế vẫn nối tiếp về Thủ đô viếng Bác, ai cũng một lòng thành kính vị cha già của dân tộc, và chúng tôi cũng vậy, đã nghe nhiều, xem nhiều qua các tranh ảnh, qua những thước phim tư liệu, nhưng đây là lần đầu tiên được tận mắt đến viếng thăm nơi Bác nghỉ, được nhìn thấy Bác ngủ yên, lòng tôi trào dâng cảm xúc lâng lâng khó tả.
Tiếp theo là tham quan Bảo tàng Hồ Chí Minh nằm trong quần thể di tích Bác Hồ gồm: Lăng Bác, Phủ Chủ tịch, khu Nhà sàn, ao cá và Bảo tàng Hồ Chí Minh, bước chân vào bên trong Bảo tàng, đầu tiên cảm giác là sự trang trọng, tôn nghiêm, những hiện vật trưng bày lần lượt theo từng giai đoạn cuộc đời và từng chặng đường trong sự nghiệp hoạt động cách mạng của Bác: Này là Làng Sen Nghệ An, quê hương đã sinh ra Bác - Nguyễn Tất Thành, này là mô hình con tàu Đô Đốc Latouche - Tréville đánh dấu sự ra đi và chắc chắn hẹn ngày trở về thắng lợi của chàng thanh niên 21 tuổi với 2 bàn tay trắng nhưng mang trong mình chí lớn đầy nhiệt huyết. Trong đây, bản luận cương chính trị của Lê Nin viết, và Bác đã thốt lên "Hạnh phúc là đây, cơm áo đây rồi"! và cũng trong Bảo tàng, chúng tôi được xem những văn bản hòa quyện giữa chính trị và văn chương do Bác viết: Tuyên ngôn Độc lập, Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến, đây là những tư liệu lịch sử hết sức quan trọng được đưa ra đúng lúc Tổ quốc đang trong tình thế ngặt nghèo, đầy giông tố, cần có ngọn hải đăng soi đường, dẫn lối cho con thuyền cách mạng Việt Nam và các tác phẩm của Người chính là ngọn hải đăng ấy!
Tham quan Bảo tàng, tận mắt nhìn bản di chúc thiêng liêng của Người, tranh ảnh, hiện vật, được nghe giới thiệu từng bức ảnh, từng hiện vật, chúng tôi càng tin yêu, kính phục con người, đạo đức, sự nghiệp Hồ Chí Minh.
Thông qua chuyến tham quan này, là cơ hội vô cùng lớn để chúng tôi tiếp cận những tư liệu lịch sử vô giá về Bác Hồ, được học tập một cách trực quan và sinh động nhất về tấm gương đạo đức, cũng như nhân cách cao đẹp và đức hy sinh của Người, chuyến tham quan tuy ngắn ngủi nhưng đã giúp cho chúng tôi hiểu nhiều hơn về lịch sử dân tộc, hiểu nhiều hơn về vị cha già kính yêu đã hy sinh cả cuộc đời cho đất nước cho dân tộc, càng tự hào và càng phải học tập Bác nhiều hơn nữa ở mọi lúc, mọi nơi.
Theo dòng người tấp nập, tôi muốn đứng lại nhìn thật lâu thật sâu khung cảnh này thêm nữa nhưng đành thôi! Vì thời gian không cho phép.
Khép lại chuyến tham quan viếng Lăng Bác với đầy cảm xúc, chợt thấy mình nhỏ bé nên cần phải học hỏi thật nhiều dù ở độ tuổi nào vẫn cần phải phấn đấu, phấn đấu học tập theo gương Bác suốt đời.
"Mai về miền Nam nhớ Bác khôn nguôi.
Muốn làm con chim ca hót quanh Lăng
Muốn làm bông hoa hương tỏa đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này…"
Nhất định tôi sẽ quay lại !
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/lam-van-vieng-lang-bac-a102072.html