Hi bạn!
Tôi có 3 kỷ niệm muốn gởi tới bạn đây, kỷ niệm của tôi liên quan đến những thứ làm cho Human, chứ không hoàn toàn trên cương vị Giám đốc Nhân sự.
Kỷ niệm đầu tiên của tôi là khi tôi làm TRợ lý tổng hợp cho Giám đốc Bưu điện, phụ trách Kế hoạch, lao động, tiền lương, hành chánh cho Giám đốc. Khi nhận việc, lúc ấy tôi từ TRưởng Giao dịch Bưu điện, chưa nắm gì về Luật hay các nghiệp vụ trong tổ chức, lao động cả. Thế là tôi xem lại toàn bộ danh sách lao động trực thuộc khoảng hơn 120 người, tôi nhớ họ tên, trình độ, ngày lên lương, ,,,...cố gắng nhớ tất cả. Đến dịp đầu năm để xét nâng lương, tôi đọc lại quy định nâng lương, thì nhận thấy nhiều người đã bị trễ lương, lý do nào thì họ được cử đi học nên " quên", nào thì họ học xong chuyển đổi ngạch bị lỗ do người chuyển đổi ích kỷ, không theo nguyên tắc không được thấp hơn mức hiện tại, người thì không chuyển ngạch nên bị dậm chân. Thế là ngoài những người nâng lương đúng hạn, tôi thực hiện danh sách đúng thủ tục, tôi liên hệ cấp trên nói về các trường hợp nâng đột xuất, và tôi làm bảng giải trình và mời họ đến để cho họ biết họ có thể không còn bị thiệt thòi với điều kiện phấn đấu vượt bậc trong 3 tháng tiếp để thuyết phục và làm đơn xem xét theo hồ sơ. Tôi đã xác nhận thời gian nâng lương cho từng người, so với nâng đúng họ bị thiệt bao lâu và ảnh hươngt iền lương hưu sau này là thế nào, ký đề nghị với biên bản họp Tổ nhận xét họ tăng năng suất vượt bậc. Thế là ngoài người nâng lương đúng hạn, thêm 12 người được nâng đột xuất để họ không bị thiệt thòi do nhiều nguyên nhân trước đó. Một năm, tôi thấy mình hạnh phúc khi người lao động nhận lương và cảm ơn. Đó là hơn 15 năm trước!
Kỷ niệm lần thứ 2 của tôi là khi tôi ở cương vị HR manager của Dalla, công ty không hề có bất cứ thứ gì liên qian đến luật cho người lao động, không sơ đồ, không mô tả, không hợp đồng, không bảo hiểm, không nội quy, ....và tôi setup toàn bộ. Từng người được ký hợp đồng, biết mức lương theo mức độ công việc của mình, biết khi nào mình được nâng lương, biết việc gì theo chuyên môn của mình mà không giẫm đạp lên nhau. Lần đầu tiên, họ biết ký HĐ là được bảo vệ và khi đó họ mới hết ấm ức là được đóng bảo hiểm. Nhân viên biết tôi vì họ dù chủ có xót 1 chút, nhưng nhiều người, an hơn công việc vì họ thấy được chăm lo khi từng người được nâng lương, sinh nhật được tổ chức, công sở gắn kết hơn.
Kỷ niệm gần nhất là khi tôi nhận cương vị Marketing manager cho một group, điều đầu tiên tôi hỏi các nhân viên: sếp phiền gì và các em mong muốn gì? Tất cả đều nói: sao tụi em làm quá trời mà lâu lâu Sếp nói: không làm được gì! Thế là tôi biết họ chưa phát huy đạt hiệu quả theo yêu cầu, họ không tự tin và không có gì rõ ràng, đo lường được. Lại setup không chỉ về chuyên môn marketing mà phải nói trước hết về con người. Tôi phải nhận về JD để làm việc lại với từng người xem còn phù hợp không? mô hình hiện nay có đủ nhân sự tải không thì phải vẽ lại, mô tả chức năng theo yêu cầu tình hình mới lại. Từng người đi lại đúng với việc của mình, tôi cho họ lập các campaigs ngay theo đúng việc họ phụ trách và kết họ với nhau theo trách nhiệm cùng thực hiện 1 chiến dịch. Thế là các bạn đua nhau trình các campaign branding thương hiệu của mình phụ trách, lần lượt 11 campaigns chạy liên tục. Mỗi đầu ngày tôi đứng tại bàn mỗi người 5p để hỏi có gì vướng không để gợi ý ngay và hỏi việc của mấy ngày trước tồn gì và bao giờ có. Khi trình, tôi không lên phòng CEO 1 mình, tôi mang họ theo, mào đầu, và tôi viện dẫn họ mới là người nói sâu nhất cái họ đề xuất, thực ra là tôi gợi ý cho họ bùng sáng tạo cách làm, tự họ sẽ bộc phát và tôi chỉ đi theo chỉnh sửa cho họ thôi. Thế là ánh mắt họ ngời lên, và sau này khi tôi rời cương vị đó, nâhn viên tôi nói rằng: những gì chị dạy, em còn ghi rõ và đọc để làm đây. Họ hạnh phúc và tôi cũng hạnh phúc khi họ tiến nhanh bất thần từ trạng thái người như không biết ngày mai.
Có thể nhiều hơn những điều tâm đắc, nhưng có lẽ đó là 3 kỷ niệm hạnh phúc mà tôi có trong những thứ liên quan đến con người: là khi làm cho họ cảm thấy tiền lương đúng với những gì họ cố gắng, là cho họ thấy họ được bảo vệ và phát huy họ, họ là người giỏi nhất có thể trong một tình yêu của đồng đội.
Và chưa hẳn những điều tôi làm cho họ lại được ngừoi cao nhất đánh giá cao tôi.
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/tam-dac-la-gi-a101667.html