Sự xuất hiện của xã hội “siêu độc thân” được đánh giá một phần là do nhân khẩu học đang thay đổi nhanh chóng, bao gồm tỷ lệ kết hôn và tỷ lệ sinh giảm.
Năm ngoái, số trẻ sơ sinh tính trên bình quân mỗi phụ nữ Hàn Quốc đã giảm xuống mức thấp nhất trên thế giới, còn 0.84, so với một năm trước đó là 0.92. Đây cũng là mức thấp nhất trong số hơn 180 quốc gia thành viên của Ngân hàng Thế giới, và thấp hơn nhiều so với con số 1.42 ở Nhật Bản, 1.73 ở Hoa Kỳ và 2.034 ở Việt Nam.
Có nhiều lý do để giải thích cho xu hướng giảm này, như khó khăn về tài chính, hạn chế cơ hội gặp người khác giới. Nhưng sự thay đổi về vị trí của người phụ nữ trong xã hội dường như là một trong những yếu tố lớn nhất.
Tỷ lệ phụ nữ đi làm ở Hàn Quốc, hay Nhật Bản đang cao hơn bao giờ hết, nhưng các chuẩn mực văn hóa vẫn chưa bắt kịp. Họ vẫn phải đảm việc nhà, trong khi cũng mong muốn đảm việc nước. Quá chán ngán với tiêu chuẩn kép, họ chọn hoàn toàn không kết hôn, tập trung vào công việc như một cách giải thoát cho bản thân.
Tuy không xảy ra tới mức độ như các quốc gia phát triển, nhưng tôi tin nếu bạn đang sống tại các thành phố lớn ở Việt Nam, có lẽ bạn cũng đã gặp không ít những người bạn, người chị, hay người anh của mình đang chọn lối sống này.
Tuy nhiên, tờ Hapskorea cũng cảnh báo về việc lãng mạn hoá cuộc sống độc thân. Nhiều người độc thân không phải vì được lựa chọn, mà vì tình thế bắt buộc.
Tại Hàn Quốc, việc sống độc thân phân cực rõ rệt theo giới tính và thu nhập. “Trong khi hầu hết những người độc thân ở độ tuổi 30 đến 40 là nam giới, thuộc tầng lớp trung lưu, thì có một số lượng phụ nữ ở độ tuổi 60 đến 80 đang sống trong cảnh nghèo đói khủng khiếp.”
Link nội dung: https://melodious.edu.vn/cap-cho-nguoi-doc-than-a100901.html