“Paris có gì lạ không em” được nhắc lại nhiều lần để lưu luyến mãi Paris, dù xa nhưng luôn ở trong lòng. Một kinh đô ánh sáng Paris đầy kỷ niệm của tác giả, khi đã thành câu thơ câu hát đi vào lòng người rồi thì Paris không còn là một địa danh riêng dành cho ai cả, mà trong từng tâm sự riêng của mỗi người.
Mai anh sẽ trở về giữa bến sông Seine chảy qua lòng kinh thành hoa lệ và cổ kính, giòng sông thơ mộng của Pháp được ví như giòng sông Hương chảy qua kinh thành Huế của Việt Nam. Bởi là giòng sông thi ca nên dễ hiểu khi tác giả cho là “anh về giữa một giòng sông trắng”. Về giữa giòng sông trắng ngắm lớp áo sương mù rồi tự hỏi là áo sương hay là áo của em? Hình ảnh của người yêu được hình tượng khoác lên màu áo sương mù và mây trời lảng đãng làm cho tình yêu thanh thoát, ý nghĩ về người yêu sang trọng đẹp đẽ và cao thượng hơn.
Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay.
Mai về, anh sẽ cầm lấy tay em, sẽ gọi tóc em là mây trời để tình em mãi trở thành vĩnh cửu dù sau này có cách xa. Ý niệm về thời gian quá khứ và hiện tại không còn khi mây trắng mãi bay qua trời khách du lãng đi qua. Người ta thường nói thi sĩ vừa đa tình vừa chung tình, dù sau này cuộc đời ra sao, cuộc tình cách trở nhưng khi tóc em đã hóa thành mây trời rồi thì mãi buông xõa xuống hết cuộc đời anh. Không cần phải nói yêu em nhớ em suốt đời cho ngôn từ trở nên cải lương sến súa, hình ảnh mây trắng bay được hình tượng như tóc em sẽ mãi ở bên đời, trắng tinh hoài nét đẹp thiên thu.
Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen.
Mai về, anh vẫn còn ánh mắt của em như sao trời lấp lánh, để “vẫn hỏi lòng mình là hương cốm. Chả biết tay ai làm lá sen”. Cốm là một đặc sản của làng Vòng ở Hà Nội, cốm luôn được gói trong hai lớp lá. Lá dáy là lớp gói bên trong cho cốm luôn có được độ ẩm cần thiết. Lớp lá sen phía bên ngoài thì giữ được mùi thơm của cốm. Tác giả đã cho lòng mình là hương cốm, phải cần có lá sen để ủ giữ hương thơm lâu dài, và đã pha chút tinh nghịch khi hỏi: “Chả biết tay ai?”. Còn tay ai nữa ngoài tay người yêu đã làm lá sen cho “hương cốm lòng mình” thơm mãi hương tình yêu, hương thời gian ở lại mãi trong thi ca và trong lòng người thưởng thức.