Xin lỗi vì cái bài viết dài dòng này. Tớ thấy ngại khi gõ mấy dòng này. Chắc tớ đăng bài này vì tớ muốn có ai đó hướng dẫn, ủng hộ hoặc chỉ đơn giản là có người để nói chuyện.
Tớ luôn có máu kinh doanh và không bao giờ thấy mình thực sự hạnh phúc khi làm việc 9-5 như bao người. Hiện tại tớ 28 tuổi, bỏ học đại học sau năm nhất, tớ biết nó không dành cho tớ. Tớ chỉ đăng ký và đi học vì người ta mong đợi tớ làm vậy thôi. Sau khi bỏ học, tớ làm những công việc tay chân (phụ quán cà phê, nhân viên kho, v.v.) trong khi tự nhủ sẽ làm thêm một công việc tay trái/kinh doanh vào thời gian rảnh. Tớ kiếm được một ít tiền từ thiết kế đồ họa và bán lại hàng nhưng chưa bao giờ thực sự nghiêm túc. Khoảng thời gian dịch bệnh, tớ quyết định nộp đơn vào đại học một lần nữa vì con đường đời của tớ không có vẻ gì là tươi sáng cả. Tuy nhiên, vào khoảng thời gian này, tớ lại có một công việc lương khá ổn (theo tiêu chuẩn của tớ lúc đó) và quyết định không học đại học nữa. Với số tiền từ công việc đó, tớ quyết định nghiêm túc hơn với việc kinh doanh.
Đã 4 năm rồi. Và kể từ đó, tớ đã thay đổi công việc và mô hình kinh doanh vài lần. Tớ đã làm dropshipping một thời gian nhưng luôn cảm thấy lo lắng với các vấn đề giao hàng nên tớ bỏ. "Mô hình kinh doanh" lâu nhất mà tớ gắn bó là kênh YouTube của tớ trong 3 năm, mà thành thật mà nói thì nó giống một sở thích hơn.
Tớ cảm thấy như mình đang ngột ngạt vì không có đủ tiến bộ và tớ cũng không còn trẻ nữa. Bạn gái tớ sắp chia tay tớ vì cô ấy đã ở bên tớ suốt thời gian qua, kiên nhẫn với tớ nhưng tớ chẳng có gì để cho thấy ngoài một kênh YouTube nhỏ với vài nghìn người đăng ký. Tớ không có ác cảm gì với cô ấy và hoàn toàn hiểu cô ấy nghĩ gì. Từ góc độ của người ngoài, rõ ràng cô ấy đang hẹn hò với một thằng thất bại. Gia đình tớ liên tục chửi bới tớ vì thực tế là tớ không có tiến bộ đáng kể nào trong cuộc sống kể từ khi dịch bệnh, và họ nói đúng.
Tớ cảm thấy như mình không thể hoàn toàn cống hiến bản thân chủ yếu là do động lực/ý chí của chính mình, mặc dù trở thành một doanh nhân thành đạt là điều tớ mong muốn nhất. Tớ tin rằng tớ bị ADHD nhưng tớ không muốn đó là một cái cớ hay một phương pháp đối phó. Có lẽ tớ không phù hợp để trở thành một doanh nhân. Tuy nhiên, tớ lại cực kỳ bướng bỉnh. Một phần trong tớ tin rằng tớ hạnh phúc hơn khi theo đuổi một giấc mơ mà tớ sẽ không bao giờ đạt được thay vì làm nhân viên cho người khác.
Tớ hoàn toàn hết tiền và chỉ đủ sống, không có tiền tiết kiệm. Ừ thì tớ là một thằng thất bại.
Tất cả những gì tớ muốn là tự do làm việc theo ý mình ở bất cứ đâu, mà không bị ai đó ra lệnh.
Một số kỹ năng mà tớ đã trau dồi trong vài năm qua là: viết lách (bao gồm cả viết sáng tạo), photoshop và chỉnh sửa video cơ bản cho nội dung dài và ngắn. Tớ tự coi mình là một người sáng tạo và thích nghệ thuật.
Những bước thực tế nào tớ có thể thực hiện để cải thiện đáng kể cuộc sống của mình? Tớ đã và đang làm việc để cải thiện sức khỏe tinh thần của mình và thành thật mà nói, tớ cảm thấy mình là một người khá tích cực trong hoàn cảnh sống của mình.
Nói thẳng vào vấn đề đi. Tớ có đang ảo tưởng khi cố gắng đạt được điều gì đó mà tớ đơn giản là không có khả năng không? Tớ có nên chấp nhận một sự nghiệp bình thường và có thể quay lại trường đại học không?
Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài viết này.