Ở mùa Xuân với thời tiết dịu nhẹ, se lạnh, vạn vật sinh sôi nảy nở. Mùa Hạ là cái nắng chói chang, oi bức. Mùa Thu nhẹ nhàng, nên thơ, ngồi lặng lẽ ngắm lá vàng rơi còn Mùa Đông lại là cái lạnh đến buốt người, vạn vật xơ xác, hiu quạnh. Mỗi mùa một vẻ, đem lại cho ta nhiều cảm xúc khác nhau, chúng được lột tả một phần qua những câu thơ hay về bốn mùa.
Những câu thơ hay về mùa xuân
Sau cái lạnh lẽo, hiu quanh của mùa đông, mùa xuân xuất hiện như mọng đợi của vạn vật. Thời tiết dịu nhẹ, cây cối đâm chồi nảy lộc, tất cả lại bắt đầu một khởi đầu mới đầy mãnh liệt. Những câu thơ của mùa xuân căng đầy sức sống, phấn khởi và gửi gắm nhiều hy vọng.
Xuân Tác giả: Chế Lan Viên
Tôi có chờ đâu, có đợi đâu Đem chi xuân lại gợi thêm sầu? Với tôi tất cả như vô nghĩa Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!
Ai đâu trở lại mùa thu trước Nhặt lấy cho tôi những lá vàng? Với của hoa tươi, muôn cánh rã, Về đây, đem chắn nẻo xuân sang!
Ai biết hồn tôi say mộng ảo Ý thu góp lại cản tình xuân? Có một người nghèo không biết Tết Mang lì chiếc áo độ thu tàn!
Có đứa trẻ thơ không biết khóc Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran! Chao ôi! Mong nhớ! Ôi, mong nhớ, Một cánh chim thu lạc cuối ngàn.
Hồn xuân Tác giả: Huy Cận
Ai biết em tôi ở chốn nào? Má tròn đương nụ, trán vừa cao. Tiếng mùa về gọi lòng em dậy, Lơ đãng lòng tôi chẳng kịp rào.
Ai biết người yêu nhỏ của tôi, Người yêu nho nhỏ trốn đâu rồi? Bảo giùm với nhé, em tôi đó, Tròn trĩnh xinh như một quả đồi.
Ngực trắng giòn như một trái rừng, Mắt thì bằng rượu, tóc bằng hương. Miệng cười bừng nở hàm răng lựu, Sáng cả trời xanh mấy dặm đường.
Anh khắp rừng cao xuống lũng sâu, Tìm em, đi hái lộc xuân đầu. Trồng đâu chân đẹp tròn như cột? Em đẹp son ngời như cổ lâu.
Nghe nhịp đời lên, em bỏ anh, Đua theo xuân nở rộn trăm cành. Ý mùa cũng rộn trong thân mới, Tóc rủ bờ tơ sợi liễu mành.
Khách qua đường ơi! Em tôi đây, Chân em: cỏ mượt, mắt: hồ đầy. Lòng em hóa cảnh chờ anh gặp, Man mác hồn xuân ngọn gió hây.
Vào xuân Tác giả: Hoàng Cầm
Đi vào nẻo xuân Gặp đường lụa đỏ Ai chờ em đó Mà hoa trắng ngần
Đi vào thanh tân Như về quê ngoại Lúa hương đồng gần Đương thì con gái
Hẹn cưới phân vân Em nhìn mê mải Chuồn ngô ngủ mãi Bờ ao cúc tần
Khép tà áo mới Em vào đêm xuân!

Mùa xuân nho nhỏ Tác giả: Thanh Hải
Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím biếc Ơi con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng.
Mùa xuân người cầm súng Lộc giắt đầy quanh lưng Mùa xuân người ra đồng Lộc trải dài nương mạ Tất cả như hối hả Tất cả như xôn xao.
Ðất nước bốn nghìn năm Vất vả và gian lao Ðất nước như vì sao Cứ đi lên phía trước.
Ta làm con chim hót Ta làm một cành hoa Ta nhập vào hoà ca Một nốt trầm xao xuyến.
Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời Dù là tuổi hai mươi Dù là khi tóc bạc.
Mùa xuân ta xin hát Câu Nam ai, Nam bình Nước non ngàn dặm mình Nước non ngàn dặm tình Nhịp phách tiền đất Huế.
Thơ xuân Tác giả: Nguyễn Bính
Đây cả mùa xuân đã đến rồi Từng nhà mở cửa đón vui tươi. Từng cô em bé so màu áo Đôi má hồng lên, nhí nhảnh cười.
Và tựa hoa tươi, cánh nở dần, Từng hàng thục nữ dậy thì xuân Đường hương thao thức lòng quân tử Vó ngựa quen rồi ngõ ái ân.
Từng gã thư sinh biếng chải đầu Một mình mơ ước chuyện mai sau, Lên kinh thi đỗ làm quan trạng, Công chúa cài trâm thả tú cầu
Có những ông già tóc bạc phơ Rượu đào đôi chén, bút đề thơ Những bà tóc bạc, hiền như Phật Sắm sửa hành trang trẩy hội chùa.
Pháo nổ đâu đây, khói ngợp trời Nhà nhà đoàn tụ dưới hoa tươi, Lòng tôi như cánh hoa tiên ấy Một áng thơ đề nét chẳng phai.
Những bài thơ hay về mùa hè
Bài: Hè về
Đàn chim se sẻ Hót trên cánh đồng Bạn ơi biết không Hè về rồi đó Chiều nay bạn gió Mang nồm về đây Ôi mới đẹp thay! Phượng hồng mở mắt Dòng sông trong vắt Trườn lên bãi xa Một chuyến đò qua Mang theo lũ bướm Cánh diều bay lượn Thênh thang lúa đồng Bạn ơi thích không? Hè về rồi đó!
Bài: Trưa hè
Trưa hè gió thổi Hoa phượng lung lay Cánh hoa rụng bay Như bầy bướm lượn Tiếng ve ca rộn Nghe như tiếng đàn Trưa hè liên hoan Hoa bay ve hát.
Bài: Mùa hè đến
Mùa hè đến tưng bừng hoa nở Mở cửa lòng gặp gỡ yêu thương Đong đầy mật ngọt yêu đương Biển xanh vẫy gọi bốn phương tìm về Mùa hè đến bốn bề hoa cỏ Rực phượng hồng, tím, đỏ trên cây Trời cao lồng lộng gió mây Bay cùng khát vọng đó đây tháng ngày Mùa hè đến ong say rót mật Sen ngập tràn ngây ngất hồn ta Cỏ cây kết trái đơm hoa Hòa cùng trời đất vỡ oà sông trăng Mùa hè đến bằng lăng khoe sắc Anh cùng em ta bắc cầu Kiều Ngỡ ngàng lạc lối phiêu diêu Trao thương gửi nhớ bao điều ước mơ.
Bài: Mùa hè với biển
Xanh xanh chen chút mấy tầng mây Sóng sánh săm soi sợi tóc gầy Dập dồn bọt toé vương bờ cát Lăn tăn mơn mớn xoã vân tay Gió thoảng cợt đùa se mi mắt Mưa rào thủ thỉ dịu cỏ cây Cánh diều mỏng mảnh khoe hương sắc Biển hát xôn xao đẹp mê say.
Bài thơ hay về mùa thu
Bài: Sang thu
Tác giả: Hữu Thỉnh
Bỗng nhận ra hương ổi
Phả vào trong gió se
Sương chùng chình qua ngõ
Hình như thu đã về.
Sông được lúc dềnh dàng
Chim bắt đầu vội vã
Có đám mây mùa hạ
Vắt nửa mình sang thu
Vẫn còn bao nhiêu nắng
Đã vơi dần cơn mưa
Sấm cũng bớt bất ngờ
Trên hàng cây đứng tuổi.
Bài: Câu cá mùa thu (Thu điếu)
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối, buông cần lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.
Bài: Cuối thu
Tác giả: Hàn Mặc Tử
Lụa trời ai dệt với ai căng,
Ai thả chim bay đến Quảng Hàn,
Và ai gánh máu đi trên tuyết,
Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.
Mây vẽ hằng hà sa số lệ,
Là nguồn ly biệt giữa cô đơn.
Sao không tô điểm nên sương khói,
Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn.
Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ,
Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ.
Cây gì mảnh khảnh run cầm cập,
Điềm báo thu vàng gầy xác xơ.
Thu héo nấc thành những tiếng khô.
Một vì sao lạ mọc phương mô?
Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ?
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?
Bài: Tiếng thu
Tác giả: Lưu Trọng Lư
Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?
Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô?
Bài: Đây mùa thu tới
Tác giả: Xuân Diệu
Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ hàng ngàn
Đây mùa thu tới - mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.
Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ giữa màu xanh
Những luồng run rẩy rung rinh lá
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.
Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ
Non xa khởi sự nhạt sương mờ
Đã nghe rét mướt luồn trong gió
Đã vắng người sang những chuyến đò.
Mây vẩn từng không chim bay đi,
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.
Bài: Heo may
Tác giả: Nguyễn Lan Hương
Thu lại về theo ngọn gió heo may
Trời chợt lạnh , gió lùa trên phố xá
Chân bước đi chợt thấy lòng lạnh quá!
Mảnh trăng thu sao khuyết mất nửa vầng?
Hà Nội mùa này lá vàng rụng đầy sân
Hoa sữa rơi ngập ngừng nơi góc phố
Hương cốm Vòng tỏa miên man nỗi nhớ
Thu ghé ngoài hiên, hoa cúc đượm vàng.
Heo may về,
Cơn gió báo mùa sang
Ta góp nhặt mùa lá rơi đếm tuổi
Chợt vu vơ, chợt hờn chợt dỗi
Để mặc ai ngơ ngẩn với trăng vàng.
Tháng chín chợt buồn
Mưa bong bóng vỡ tan
Ta lặng lẽ cùng thu hòa trong phố,
Chân rón rén sợ chạm mùa lá đổ,
Heo may đã về đây
Ta cũng đợi thu về...

Bài: Nỗi nhớ mùa thu
Tác giả: Hoàng Minh Tuấn
Cơn mưa rào cuối hạ, đã đi qua,
Trời hửng nắng, heo may về nhè nhẹ
Sắc vàng tươi, trải dài trên con phố,
Xào xạc lá rơi, Hà nội thu sang.
Con đường nào đưa ta tới Hồ Gươm
Nơi mặt nước xanh, xanh màu liễu rủ
Nơi tháp rùa ngàn năm còn đứng đó,
Nơi mặt hồ tím đỏ nắng hoàng hôn.
Hàng cây nào, cho ta thấy thân quen,
Mùi hương nào cho nồng nàn hoa sữa,
Góc phố trường xưa, cây bàng lá đỏ
Cốm "Vòng" xanh, thơm, mỗi độ thu về.
Con phố nào giăng kín bởi hàng me,
Vỉa hè nào vàng, thơm hương sấu rụng
Cơn gió nào khiến mặt hồ lay động,
Bài hát nào cho xao xuyến mùa thu.
Ta trở về với chốn cũ người xưa
Ta trở về với nồng nàn hoa sữa
Ta trở về với cây bàng lá đỏ
Ta trở về với hương cốm mùa thu.
Hà nội ơi, thu có tự bao giờ...
Để lại trong ta tình yêu nỗi nhớ...
Để lại trong ta buồn, vui, trăn trở...
Để lại trong ta nỗi nhớ mùa thu!!!
Bài: Nắng thu
Tác giả: Chu Long
Nắng Thu gió với lao xao
Màu vàng non nhẹ đầy trào khoảng không
Con đò đợi khách bên sông
Nước mềm như dải lụa hồng vắt ngang.
Thơm thơm hoa bưởi cúc vàng
Quyện hương xanh cốm dịu dàng lâng lâng
Tiếng ve tiếc hạ mắt quầng
Để cành phượng vĩ lá bâng khuâng buồn.
Áo dài ôm chiếc lưng thon
Thướt tha mềm mượt nét son dịu dàng
Tay nhặt sợi nắng Thu vàng
Thả lên đồng ruộng sắp sang vụ cày.
Nắng Thu nhẹ lá vàng bay
Em là ánh nắng Thu say bao người
Em mãi là nắng Thu ơi
Nắng Thu em mãi trọn đời xuân tôi!
Bài: Mùa thu bình yên
Tác giả: Phú Sĩ
Ta thả hồn theo cơn gió hiu hiu
Bỗng nghe lòng sao bình yên đến lạ
Cuộc sống số nơi phù hoa đô hội
Chút heo may cuốn trôi hết muộn phiền.
Ta tìm mình trong một sáng bình yên
Cơn mưa nhẹ ru miền xa thương nhớ
Gió chớm lạnh xua đi ngày hoang vỡ
Thuở xa rồi duyên nợ vẫn chờ nhau.
Ta mãi nhìn cánh chim dạo xa xôi
Cà phê đắng màn sương còn bốc khói
Kỷ niệm xưa dĩ vãng còn nhắn gởi
Lá vẫy chào vọng gợi tiếng yêu thương.
Ta nghĩ đời với bao nỗi vấn vương
Hoài niệm mãi một thời hương dĩ vãng
Ta chẳng nhớ hay muộn màng hối tiếc
Hương ngọt ngào lưu luyến quyện hồn ta.
Thu nhớ - Hồng Cẩm
Thu về sắc lá chẳng còn xanh
Chậm chậm cô đơn bước độc hành
Nỗi nhớ nên câu sầu chất ngất
Niềm thương gói gọn chữ yêu anh
Mây ơi! Hãy giúp tìm tin nhạn
Gió hỡi! Lang thang kiếm yến oanh
Mộng ước tương phùng nay đã vỡ
Giọt sầu mặn đắng suốt năm canh.
Bài thơ hay về mùa Đông
Làn gió mùa đông mang theo hơi khô lạnh làm vạn vật như thu mình lại, xác xơ sau sự từ biệt của mùa Thu. Chúng ta cảm nhận rõ hơn về sự cô đơn khó tả thành lời, có lẽ vì vậy những bài thơ về mùa Đông thường gắn liền với nỗi nhớ, sự cô đơn và mất mát.
Bài: Nỗi nhớ mùa đông
Tác giả: Tùng Trần
Đông đã về trên từng con phố nhỏ Lạnh vai gầy..anh chợt ngó mông lung Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng Nhưng đông này..anh lạnh lùng đơn lẻ Giờ nơi đâu..người yêu xưa nhỏ bé..? Nhớ em nhiều..anh khoé mắt lệ cay Bước một mình trên phố vắng chiều nay Lối đi xưa bổng dài thêm nỗi nhớ Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở Giờ phương nào..em có nhớ anh không..? Có khi nào..nhớ kỷ niệm mùa đông Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm..?? Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm Để đêm về..lệ ướt đẫm bờ môi Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi Chợt tim anh…bồi hồi bao kỷ niệm Nhớ đến em..anh nghe hồn tắt lịm Mất nhau rồi biết tìm ở nơi đâu..?? Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu Để đông sang..anh đơn sầu..cô lẻ…!!
Bài: Đêm đông hoài niệm
Tác giả: Thiên Gia Bảo
Anh nghe nói gió mùa về em ạ Em có buồn vì mình vắng nhau không Chiếc khăn gió che chở cả mùa đông Chỉ một phút nặng lòng đem vứt bỏ… Chắc bây giờ ở phương trời xa đó Đã có người thắp lửa sưởi trái tim Đâu cần anh mà trông ngóng mong tìm Thứ đã cũ của một thời xa vắng… Khi tâm hồn như dòng sông phẳng lặng Ái ân chìm xuống tận đáy đại dương Đông có mang băng giá cũng vô thường Bởi trái tim đâu còn niềm cảm xúc… Phải cố quên đi những gì đã mất Để niềm đau như cơn gió thoảng buồn Cuộc sống mới có lẽ sẽ vui hơn Khi tình yêu chẳng còn là tất cả… Em ấm êm bên một người xa lạ Anh cũng đành chấp nhận bị lãng quên Phận kiếp chẳng cho hai đứa nên duyên Thì chúc em muôn đời luôn hạnh phúc… Nếu đau thương làm anh thêm nghị lực Sống vững vàng bước tiếp đến ngày mai Vùi chôn đi xóa bỏ những u hoài Hãy xem như mình chưa từng…em nhé… Rồi anh cũng phải đứng lên mạnh mẽ Trút muộn phiền đối diện với chính anh Nam tử hán không được quá lụy tình Khi người ta đã thay lòng đổi dạ.
Bài: Đông về xa em
Tác giả: Đức Trung
Đêm qua gió lạnh tràn về Đơn côi gối chiếc tái tê trong lòng Giờ này em có biết không? Thu tàn sắp hết mùa đông bắt đầu Sao mình cứ mãi xa nhau? Để tim khắc khoải nỗi sầu tâm can Chia ly thương nhớ vô vàn Tình như con sóng nát tan trong lòng” Bao nhiêu mộng ước chờ mong Đừng làm phai nhạt má hồng nghe em? Anh nằm thao thức trong đêm Nhớ bao kỷ niệm êm đềm biết không? Tình yêu như ngọn lửa hồng Sẽ luôn sưởi ấm mùa đông lạnh lùng.

Bài: Mùa đông về
Tác giả: Lê Hoàng
Trời se lạnh gió vờn len lỏi Lòng tái tê nhoi nhói lặng buồn Mưa chiều xối xả …mưa tuôn Đìu hiu quán nhỏ …cõi hồn chênh chao ! Ôm nỗi nhớ.. hai đầu biền biệt Cách dặm trường da diết khôn nguôi Ước gì cơn gió lả lơi Dập dìu đưa lối quyện môi ấm nồng Nhỏ yêu dấu ! Mùa đông lặng lẽ Qua trước thềm quạnh quẽ nhớ nhau Lòng anh một nỗi âu sầu Âm thầm gửi đến nhỏ câu chân tình. Nhỏ yêu hỡi ! mông mênh nỗi nhớ Trái tim hồng một thuở khát khao Giờ đây thấp thỏm thét gào Quặn lòng tha thiết tình trao vẹn thề . Ôi não nuột ! Sơn khê cách trở Ở hai đầu nổi nhớ xót xa Tình duyên nguyện thắm mặn mà Dẫu lòng cách biệt thiết tha chẳng sờn. Phố Mùa Đông - Toàn Tâm Hòa Phố trở mình ngơ ngác sáng hôm nay Có mùa Đông vừa qua đây bất chợt Chút hương thu còn bên đời yếu ớt Chiếc lá vàng cũng đã bớt lao xao Phố nghiêng mình đón cái lạnh Đông trao Trời bảng lảng một màu sương buốt giá Em bơ vơ bên hàng cây trụi lá Thấy xao lòng một chút lạ… chút quen Phố buồn tênh trong nỗi nhớ đan len Lời tạ từ Mùa Thu chưa kịp nói Gió heo may cũng ra đi rất vội Đông về rồi gió đông bắc theo sang Phố sáng nay lòng chợt thấy mênh mang Có mùa Đông đang vội vàng gõ cửa Và mang theo bao nỗi niềm chất chứa Chợt nhớ về một lời hứa xa xôi Đông đã về… em có đến bên tôi?
Bài: Nỗi Buồn Chờ Đông
Mọi nỗi buồn em để dành đến Đông Khi đất trời chìm trong làn gió lạnh Em dang tay ôm buồn thương bên cạnh Chắc sẽ chẳng hề thấy lạnh được đâu
Nếu giọt lệ lỡ đọng trên mắt nâu Xin em giữ đến Đông hãy rơi xuống Khi hoa cải đã rộ vàng từng luống Nước mắt sẽ làm ngực trái ấm lên
Mọi nỗi buồn em gửi gió mùa Đông Chắc gió lạnh và dài Lê thê thế Sẽ cuốn đi rất nhanh va rất nhẹ Chờ nắng lên hong khô đôi mắt nhoè
Mùa Đông qua phố xá đều vắng hoe Em sẽ chẳng thấy riêng mình cô độc Những nỗi buồn đã trở nên gai góc Sẽ thôi đâm vào sâu thẳm tâm hồn
Ngọt nhạt chiều gầy nắng buổi hoàng hôn Thèm Hương nắng còn Vương lại trên tóc Thèm những dỗ dành để một lần được khóc Khi trái tim mạnh mẽ đã mệt nhoài.
Bài: Mùa Đông Phố Nhỏ
Thành phố sáng nay bỗng trở gió nhé Anh Em giật mình ngỡ mùa Đông phố nhỏ Góc ngày xưa có người hay đứng đó Chờ mấy mùa thương nhớ biết bao nhiêu
Ngốc nghếch quá Anh nhỉ, chẳng dám nhận tình yêu Chỉ ngại ngùng...thích thích nhau đôi chút Muốn nắm tay nhưng ngập ngừng...thành hụt Muốn nói gì mà lại cứ lặng im.
Mỗi mùa đều mang một vẻ đẹp riêng, chúng không sinh ra để tượng trưng cho một cảm xúc buồn, vui nào cả. Ánh Thu dưới góc nhìn của người ngày có thể ảm đạm, cô quạnh nhưng dưới ánh mắt kẻ khác lại đầy mộng mơ, ngọt ngào.