Đầu tháng Tư, tui (27f) dọn đến ở với bạn trai (30m) của tui, tụi tui quen nhau được 4 năm rồi. Anh bồ tui mua căn hộ này được khoảng 3.5 năm rồi, hồi đó tui không có tham gia tìm nhà vì lúc đó mới quen nhau có vài tháng thôi. Nhà mới cách nhà hồi nhỏ của tui khoảng 20 phút đi xe.
Hồi đi học đại học tui cũng xa nhà, nhưng cảm giác khác hẳn vì tui biết kiểu gì cũng về lại. Còn giờ, trừ khi có chuyện gì xảy ra và tụi tui chia tay, thì tui biết là dọn ra ở riêng lần này là ở luôn. Tui bị rối loạn lo âu (tui đi gặp bác sĩ tâm lý 2 tuần/lần) và thường thì tui cần nhiều thời gian hơn người bình thường để thích nghi với những tình huống mới.
Tui rất thân với gia đình và nhớ con chó nhà lắm. Mấy tuần nay tui ngủ không ngon, cứ đặt lưng xuống là đầu óc tui nó quay cuồng. Có nhiều lúc trong ngày tui nhớ gia đình, chỉ muốn về nhà cũ hoặc cứ có cảm giác như thấy con chó ở đâu đó. Dạo này tui thấy mình cứ lê lết qua tuần, chỉ mong đến ngày được về thăm nhà và chơi với mọi người.
Tui bị lo âu nhiều hơn hẳn, mà mỗi lần như vậy là tui dễ cáu gắt lắm, rồi tui lại trút giận lên anh bồ. Tui thấy có lỗi lắm nhưng mà nó cứ tuôn ra, tui không phải lúc nào cũng kiểm soát được. Anh bồ tui biết chuyện này, cũng thông cảm, nhưng chắc cũng bực mình khi có người hay cáu gắt sống chung.
Tui không hối hận vì quyết định dọn ra, đã đến lúc tui phải ra riêng và việc này cần thiết để mối quan hệ của tụi tui phát triển. Nên tui thấy khó chịu khi nơi duy nhất tui cảm thấy thoải mái hoàn toàn là nhà ba mẹ.
Chỗ này cứ không có cảm giác là của tui, tui đang cố gắng trang trí thêm đồ của mình, nhưng mà tìm được mấy thứ ưng ý cũng chậm. Có cách nào khác để tui bớt nhớ nhà không? Chứ giờ tui thấy buồn và khó chịu đến 85% thời gian luôn.