Tối qua tôi uống quá nhiều trà. Nửa đêm mắt vẫn trừng trừng, sáng thì có việc sớm.
Ly thứ hai rót ra, tôi biết ngay sẽ mất ngủ. Lúc nào tôi cũng biết. Nhưng vẫn tự nhủ: “Lần này sẽ khác”. Tôi coi bộ phim này nhiều lần rồi, spoiler: chưa bao giờ khác.
Tôi đã rèn được một tài năng có thể dùng để nấu phở: tái đi tái nạm những sai lầm dễ tránh nhất. Chẳng ai muốn thất bại, nhưng những thất bại quen thuộc vẫn thân thương thế nào đó.
Trong não tôi chắc có một startup tàng hình, chuyên xóa mọi bài học cũ. Và tôi rót vốn cho nó vô điều kiện. Tin còn hơn tin mấy ông “chuyên gia” chứng khoán phán “cổ phiếu này chắc chắn tăng”.
Làm sao tôi sống sót qua tuổi thơ nhỉ? Rõ ràng hồi nhỏ tôi phải ngu hơn bây giờ. Hay là ngược lại? Có thể tôi sinh ra vốn dĩ là một thiên tài, chỉ là qua thời gian, dưới mái trường XHCN, em đã ngu dần.
Người ta bảo: điên rồ là lặp lại cùng một việc và mong chờ kết quả khác. Tôi nghĩ có khi đó chẳng phải điên, mà là hình dáng của hy vọng sau những ngày dài kiệt sức.
Từ nhỏ tôi đã tin vào phép màu. Không chỉ tôi, cả xóm tôi cũng tin. Cứ bốn giờ chiều là mọi người lại quây quần nghe xổ số.
Chơi đề hay chơi vé số là những bộ môn có giá trị kỳ vọng âm. Càng chơi càng thua. Nhưng mảnh giấy con con lại cho người ta một hy vọng (hay là nhiều hơn, nếu bao lô).
Hỏi một người lao động chân tay kế hoạch nghỉ hưu, thể nào cũng nghe hai chữ “trúng số”. Tôi biết những người mỗi ngày làm được 250.000 đồng, nhưng “đóng hụi chết” 100.000 đồng cho giấc mơ đổi đời.
Họ có điên không? Có, như tất cả chúng ta mà thôi. Thay vì chơi đề, chúng ta chơi chứng khoán. Thống kê nói 95% nhà đầu tư chứng khoán thua lỗ sau hai năm. Phần còn lại, có lẽ quên mất mật khẩu tài khoản, không kịp lướt sóng. May thế, vẫn có lời.
Ai cũng có những ly trà thứ hai của đời mình, biết mất ngủ mà vẫn rót, biết chết mà vẫn phải tiến tới.
Tôi đã đọc câu chuyện người đàn bà trên con tàu chìm, thoát ra rồi, nhưng lặn vào lại hai lần để tìm chồng con. Cứu được mấy người, trừ những người bà thương nhất.
Hành động của bà là điên rồ. Nhưng đó cũng là hy vọng. Hy vọng về một phép màu, trong hình hài thuần khiết và đau đớn nhất.
Chẳng ai đánh thuế ước mơ, nhưng hy vọng nào cũng có cái giá của nó. Người đàn bà trên con tàu chìm sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng. Nhưng không có phép màu nào cả.
Cuộc đời là vậy. Có thể bạn đã cố gắng hết sức. Có thể bạn đã làm đúng hết tất cả mọi thứ. Nhưng bạn vẫn thua. Thế thì sá chi một ly trà? Rót nữa đi em!