Đề bài: Trình bày suy nghĩ của anh (chị) về câu chuyện sau đây:
TIẾNG VỌNG RỪNG SÂU
Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: “Tôi ghét người”. Từ khu rừng có tiếng vọng trở lại: “Tôi ghét người”. Cậu hoảng hốt quay về và sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu không sao hiểu được từ trong khu rừng lại có người ghét cậu.
Người mẹ nắm tay con, đưa trở lại khu rừng. Bà nói: “Giờ thì con hãy hét thật to: tôi yêu người”. Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: “Tôi yêu người”. Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: “Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì con sẽ nhận điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con”
Dàn ý Nghị luận về việc cho và nhận qua câu chuyện Tiếng vọng rừng sâu
I. Mở bài
-
Giới thiệu ngắn gọn câu chuyện “Tiếng vọng rừng sâu”: một câu chuyện ngụ ngôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng bài học sâu sắc về cách con người ứng xử với cuộc sống.
-
Dẫn đến vấn đề: Câu chuyện gợi mở cho chúng ta suy nghĩ về quy luật “Cho điều gì, sẽ nhận điều đó”, quy luật nhân quả tất yếu của cuộc sống.
II. Thân bài
1. Giải thích định luật cuộc sống qua câu chuyện
-
Nội dung câu chuyện:
-
Cậu bé ban đầu hét “Tôi ghét người”, nhận lại tiếng vọng “Tôi ghét người”, tưởng như có ai đó ghét mình.
-
Sau đó theo lời mẹ hét “Tôi yêu người”, liền nhận lại tiếng vọng “Tôi yêu người”.
-
Người mẹ đã dạy: cuộc sống như tiếng vọng kia, ta cho điều gì sẽ nhận lại điều đó.
-
-
Ý nghĩa định luật:
-
Đó là quy luật nhân quả: thái độ, tình cảm, hành động của ta với người khác sẽ tạo ra kết quả phản hồi trở lại với chính ta.
-
Nếu gieo yêu thương, sẽ nhận về tình yêu. Nếu gieo hận thù, sẽ nhận về thù hận.
-
2. Phân tích, mở rộng vấn đề
a) Yêu và ghét - hai trạng thái đối lập
-
Yêu: là sự quý mến, gắn bó, chia sẻ, tôn trọng người khác. Khi ta trao tình yêu thương, sự quan tâm chân thành, sẽ dễ nhận lại được sự yêu mến, tin tưởng từ người khác.
-
Ghét: là ác cảm, lạnh nhạt, xa lánh, có thể dẫn đến thù hận. Khi ta gieo ghét bỏ, khinh miệt, sẽ nhận lại thái độ tương tự.
b) Biểu hiện mối quan hệ “cho - nhận” trong cuộc sống
-
Trong gia đình: cha mẹ yêu thương, quan tâm con cái, sẽ được con kính trọng, hiếu thảo.
-
Trong tình bạn, đồng nghiệp: khi ta chân thành, sẵn sàng giúp đỡ, sẻ chia, sẽ được tin cậy, quý mến.
-
Trong xã hội: người biết sống nhân ái, vị tha, sẽ được cộng đồng yêu thương, đùm bọc.
-
Đôi khi, “cho” không nhận lại trực tiếp từ người đã cho, mà là niềm vui, sự bình an trong lòng, hay sự trưởng thành về nhân cách.
c) Mở rộng vấn đề:
- Không phải lúc nào cũng cho - nhận ngang bằn, có khi ta cho rất nhiều mà chưa chắc nhận lại tương xứng.
-
Nhưng chính sự cho đi không vụ lợi, không mong đáp đền mới là giá trị cao quý nhất, hoàn thiện đạo đức con người.
3. Làm thế nào để thực hiện tốt mối quan hệ cho và nhận?
-
Hãy trao đi điều tốt đẹp, lan tỏa yêu thương, sẻ chia từ những điều nhỏ nhất.
-
Biết cho nhiều hơn nhận, không toan tính, không mong đợi lợi ích.
-
Không ngừng rèn luyện, hoàn thiện bản thân, làm giàu tâm hồn để có nhiều điều tử tế trao tặng cuộc đời.
III. Kết bài
-
Khẳng định tính đúng đắn, ý nghĩa nhân văn của quy luật “cho điều gì, sẽ nhận điều đó” mà câu chuyện đã nhắn gửi.
-
Liên hệ bản thân: mỗi người hãy biết gieo những hạt giống tốt đẹp - tình yêu thương, sự cảm thông, chân thành để cuộc đời nhận lại những trái ngọt của tình người.

Bài văn mẫu Nghị luận về việc cho và nhận qua câu chuyện Tiếng vọng rừng sâu
Trong cuộc sống, đôi khi ta có thật nhiều niềm vui, hạnh phúc và những điều đáng trân trọng, thế nhưng lại vô tình không nhận ra. Ta cứ để mặc chúng lặng lẽ trôi qua, phai nhạt dần, để rồi một ngày kia ngoảnh lại, mới hối tiếc vì đã không biết giữ gìn, trân quý. Khi đã kịp nhận ra, điều duy nhất chúng ta nên làm chính là yêu thương nhiều hơn, sống chân thành hơn.
Nhà văn Ban-dắc từng nói: “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.” Quả đúng như vậy, mẹ là người luôn yêu thương, chở che, san sẻ và tha thứ cho con, dù con có lầm lỗi hay dại khờ đến đâu. Mẹ vẫn luôn bao dung, kiên nhẫn, âm thầm hy sinh cả cuộc đời mình vì hạnh phúc của con. Những câu chuyện giản dị mà sâu sắc trong “Quà tặng cuộc sống” thường gửi gắm cho chúng ta nhiều bài học quý giá, những thông điệp về tình bạn, tình yêu, tình mẫu tử, phụ tử… Nhưng hơn hết, đó là những lời nhắc nhở nhẹ nhàng về cách sống: hãy biết trao đi yêu thương để nhận lại những điều tốt đẹp.
Câu chuyện “Tiếng vọng rừng sâu” là một minh chứng sinh động cho điều đó. Đằng sau câu chuyện về tình mẫu tử còn là bài học sâu sắc về mối quan hệ giữa “cho” và “nhận” trong cuộc đời. Trong chuyện, cậu bé vì giận mẹ mà chạy vào rừng, hét to: “Tôi ghét người!” Và từ khu rừng, vọng lại chính tiếng hét ấy: “Tôi ghét người.” Hoảng sợ, cậu trở về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Mẹ cầm tay con, đưa trở lại chỗ cũ và bảo con hãy thử hét: “Tôi yêu người.” Lạ thay, rừng cũng vọng lại: “Tôi yêu người.” Rồi người mẹ hiền từ giải thích: “Con ơi, đó là định luật của cuộc sống. Con cho điều gì, con sẽ nhận lại điều đó.”
Câu chuyện ngắn gọn nhưng mở ra cả một chân lý sâu xa. Mẹ đã không trách móc khi con giận dỗi, mà còn dịu dàng chỉ dạy, kiên nhẫn đưa con đến bên con đường đầy nắng và hoa, chỉ cho con biết cách yêu thương và đón nhận yêu thương. Mẹ giống như ánh sáng, soi tỏ trái tim non nớt của con. Và quả thật, “Trái tim người là một vực sâu thăm thẳm, dưới đáy vực sâu ấy, ta luôn tìm thấy sự thứ tha.” Chi tiết cậu bé hét lên câu gì thì rừng sâu vọng lại câu đó, thậm chí còn vang lớn hơn, cũng chính là hình ảnh ẩn dụ cho quy luật “gieo gì gặt nấy” của cuộc sống. Khi ta gửi ra thế giới những lời yêu thương, sẻ chia, ta sẽ nhận về tình cảm nồng ấm. Khi ta toan tính, hận thù, ta cũng sẽ nhận lại chỉ toàn lạnh lẽo, xa cách.
Đôi khi, chúng ta oán trách rằng cuộc đời bất công, ta đã cho đi quá nhiều mà nhận lại chẳng bao nhiêu. Nhưng nếu bình tâm nhìn lại, sẽ thấy vấn đề thật đơn giản. Ngay khi bạn cho đi, bạn đã nhận lại được rồi đó là niềm vui, sự bình yên vô hình mà không gì đo đếm nổi. Cuộc đời là một vòng tròn, sẽ không có sự bất công nào cả, chỉ là điều bạn trao đi có thể được hồi đáp sớm hay muộn, từ người khác hay chính từ hạnh phúc nội tâm mà bạn tìm được.
Điều quan trọng nhất là bạn phải mở rộng tấm lòng, đừng tính toán thiệt hơn. Khi bạn yêu thương mà cứ đong đếm, bạn vừa không vui mà còn phải miễn cưỡng cho đi. Hãy cứ yêu thương, thật nhiều, để một ngày nào đó hạnh phúc sẽ tìm đến với bạn. Cuộc sống này là thế: đôi khi, người ta chấp nhận cho đi những gì quý giá nhất mà chẳng được nhận lại như mong muốn. Nhưng bạn hãy nhớ, tình yêu không đòi hỏi sự công bằng, nó là quy luật không định nghĩa được của trái tim. Cho đi cũng chính là tự yêu thương, tự làm phong phú tâm hồn mình.
Hãy trân trọng những niềm vui bình dị, những điều nhỏ bé mà cuộc đời ban tặng. Hãy để mỗi ngày trôi qua là một ngày hạnh phúc, để rồi một lúc nào đó, bạn sẽ thấy mình được yêu thương đúng nghĩa. Và quan trọng hơn, hãy sống để lan tỏa tình yêu thương ấy đến tất cả những người xung quanh.