Tôi từng nghe ai đó tổng kết rằng “Được mùa thơ, lơ mơ mùa tình” giống kiểu “Được mùa cau - đau mùa lúa”. Nhưng thật ra, mọi tổng kết trên đời chưa hẳn đã thế. Không ít thứ buổi sáng đúng, nhưng buổi chiều lại không đúng nữa, chẳng hạn câu cửa miệng “thơ mình - vợ người” có thể đúng với số đông nhưng số đông đâu phải là tuyệt đối. Vào ngưỡng “bát thập niên” nhà thơ Văn Quyền bạn tôi tuyên bố xanh rờn như rau cải rằng: “vợ mình - thơ người”. Ông tự nhận mình là “thằng hâm”, không phải thỉnh thoảng hâm mà là hâm “toàn tập”.

Trong số 110 nhà thơ hội viên Hội Liên hiệp VHNT Nghệ An thì có thể nói nhà thơ Văn Quyền đứng đầu bảng về in thơ với 22 tập thơ, xuất bản trong vòng 15 năm, quả là phi thường. Trong số 22 tập thơ ấy, Văn Quyền dành riêng một tập tặng mẹ nhân dịp mẫu thân tròn 100 tuổi (năm 2022) và một tập tặng vợ (cuối năm 2024), khi vợ ông vừa bước chân vào ngưỡng 70 mùa hoa cải.
Tập thơ “Tặng vợ” với 76 bài thơ, phần đa là thơ lục bát, ngợi ca về tình yêu, công đức người vợ hiền thủy chung son sắt đã đồng hành cùng người chồng làm báo, làm thơ “hâm hấp” suốt chặng đường đời ngót nghét nửa thế kỷ. Mấy lời phi lộ cho tập thơ “Tặng vợ” ông viết: “Thực lòng, trong dịp này, tôi muốn nói lời biết ơn vợ, nhờ may mắn mà tôi đã lấy được nàng”.

Hây chà, nghe nhà thơ gọi vợ là “nàng”, có chút gì đó sên sến, phảng phất hơi hướng văn phong “Tự Lực văn đoàn”. Nhưng không sao, choa khen vợ choa chứ có khen vợ thiên hạ mô mà ngại với ngùng. Tầm tuổi này rồi, vợ chồng cứ móm mém xưng “anh” gọi “em” đôi lúc cảm thấy rầy rầy với mấy đứa cháu. Xưng ông gọi bà nghe có vẻ hơi bị già nua (ấy là tôi nghĩ thế). Nhà thơ Văn Quyền coi vợ là thứ lộc trời ưu ái ban tặng cho riêng mình:“Em sinh ra bên bờ hói Đẻo/ Là lộc trời ban tặng cho anh”. Và nay, để tri ân vợ, ông dành tặng vợ món quà mà cả đời ông chắt chiu mới có được:
“Mừng thất thập em, có quà Anh trao quà mọn chỉ là tập thơ”
Ông chân thành bày tỏ:
Nghe nhà thơ Văn Quyền tiết lộ: “Lúc mình trao tặng tập thơ cho vợ, vợ mình (bà Khuyến) đã xúc động òa lên nức nở. Không ngờ người chồng “hấp hấp hâm hâm” lâu nay tình cảm yêu thương lại dạt dào, lãng mạn đến thế”.
Tuần rồi, đến thăm Văn Quyền, tôi được nhà thơ ký tặng tập thơ “Tặng vợ”. Tôi nảy ý định kiểm chứng xem có thật “nàng” đã “nức nở” khi được “chàng” tặng thơ hay không. Hiểu ra ý đồ của tôi, Văn Quyền chắp hai tay vái như tế sao: “Chú đừng hỏi rứa. Chú hỏi rứa khung khéo “nàng” lại khóc nhoe ra đấy thì lấy đâu người nấu nước sôi cho anh em mình pha trà”.
Không biết là nhà thơ nói trạng cho vui hay là chị Khuyến dễ xúc động đến vậy. Chỉ biết, theo như những gì Văn Quyền thổ lộ trong tập thơ thì đây vẫn chưa phải là tập thơ độc nhất mà Văn Quyền làm tặng vợ: “Yêu thương biết mấy cho vừa/ Biết bao kỷ niệm còn trừa (chừa) kể sau”.
Tùng Bách