Tao chưa từng nghĩ mình thiếu trí nhớ về tuổi thơ. Tao kể lại được dòng thời gian chung (ở đâu, khi nào chuyển nhà, học trường nào). Nhưng không biết bao nhiêu phần trong đó thực sự là kí ức tuổi thơ, bao nhiêu là do tao tự lập lại dòng thời gian đó suốt đời.
Tao có vài kí ức rời rạc về những sự kiện đáng nhớ (sinh nhật, ốm đau, lễ tết). Trước tầm mười hai tuổi, đa phần là những "khoảnh khắc" cảm giác - một cảnh tượng hay hình ảnh cụ thể, mùi vị, một đoạn hội thoại ngắn ngủi. Chúng không phức tạp hay chi tiết, ví dụ tao không thể kể lại thứ tự của một sự kiện (kiểu như "sinh nhật 7 tuổi, bọn tao ăn bánh sô cô la, rồi mở quà, rồi chơi ở lâu đài hơi") - tao chỉ nhớ "có một bữa sinh nhật nào đó có lâu đài hơi".
Kí ức tuổi thơ của tao cũng khá vô cảm. Tao chẳng nhớ được kí ức nào thực sự "vui vẻ" (dù cho nếu suy nghĩ kĩ thì chắc tao cũng tìm ra được vài sự kiện khách quan mà người ta thấy vui). Tao nhớ vài chuyện buồn, sợ hãi hay tức giận (như lúc ốm, bị thương, không muốn bố mẹ đi làm). Nhưng đa phần tao nhớ mọi thứ một cách khá trung tính và tách rời, gần như kiểu người thứ ba kể lại.
Vài tuần trước (ngay trước khi biết về CPTSD), tao đọc trong mô tả về kiểu gắn bó bất an-tránh né rằng người ta "nói tuổi thơ họ tốt nhưng không kể được ví dụ cụ thể". Điều đó đúng với tao y chang. Nhưng tao cũng rối luôn! Hầu hết mọi người có kí ức cụ thể về "sự nuôi dạy tốt" à? Có gì để nhớ chứ? Tao nghĩ khách quan mà nói thì lúc tao bị sốt bố mẹ cho uống thuốc. Đó có phải là kí ức cụ thể về sự nuôi dạy tốt không? Hầu hết mọi người có kí ức cụ thể về những chuyện như thế, kèm theo cảm giác yêu thương thật sự không?
Tao rối não vì cứ thấy nhắc đến kí ức tuổi thơ khác biệt ở người bị CPTSD, nhưng không tìm thấy mô tả nào về kí ức tuổi thơ "lý tưởng" là như thế nào. Tao luôn nghĩ kí ức thời thơ ấu rời rạc và mờ nhạt là bình thường, vì não trẻ con chưa phát triển hoàn thiện nên kí ức như được viết bằng ngôn ngữ khác, khó mà lấy lại được khi trưởng thành. Kí ức tuổi thơ bình thường, không bị sang chấn là như thế nào vậy? Và nếu ai muốn chia sẻ, kí ức tuổi thơ của các bạn như thế nào và các bạn so sánh nó với điều các bạn cho là bình thường ra sao?
Edit: Cảm ơn mọi người đã trả lời! Tao vui vì biết nhiều người cũng có trải nghiệm tương tự, dù tao vẫn chưa hiểu rõ kí ức tuổi thơ "bình thường" là như thế nào. Nhưng chắc đây không phải nơi để tìm hiểu về tuổi thơ "bình thường" rồi :D