Từ xa xưa, ông bà ta đã dùng những hình ảnh so sánh thật thú vị để nói về những cô gái “quá lứa lỡ thì…” không lập gia đình là: “Chòng chành như nón không quai/Như thuyền không lái như ai không chồng”.
Những ai không chồng ngày xưa thật khổ. Cuộc sống riêng của họ phải gánh chịu bao điều tiếng thị phi. Nào là “cây độc không trái, gái độc không chồng”, nào là những bà cô đáng sợ mà dân gian đã từng nói “Giặc nước Ngô không bằng bà cô bên chồng”.
Và với quan niệm: Thân gái mười hai bến nước “trong nhờ, đục chịu” nên nhiều thiếu nữ ngày nay tôn thờ chủ nghĩa độc thân. Họ nhìn hạnh phúc mong manh của chính mẹ mình, của những phụ nữ xung quanh để thận trọng, đắn đo khi quyết định hạnh phúc cho mình. Họ đi tìm “phân nửa” của đời mình với những tiêu chuẩn khắt khe. Họ mải mê trong công tác, trong nghiên cứu khoa học… Và, những tiêu chuẩn về người bạn đời ngày càng được nâng cao hơn để rồi cuối cùng họ cảm thấy sống một mình với công việc cũng là một hạnh phúc. Chính vì thế số phụ nữ sống độc thân ở Việt Nam và thế giới ngày càng tăng dần, nhất là ở Nhật Bản. Trong xã hội, họ là những phụ nữ thành đạt, còn trong gia đình lại là những con người biết lo lắng, phụng dưỡng cha mẹ già.
Xã hội có nhiều đổi thay nên chúng ta cũng cần đổi mới cách nhìn, cách suy nghĩ đối với những người phụ nữ độc thân. Tất nhiên, có những phút giây nào đó họ cũng buồn, có cảm giác chông chênh bất an như “thuyền không lái” như “nón không quai” nhưng không phải ai cũng đều là “gái độc không chồng”. Cần phải có cái nhìn khách quan và biết trân trọng hơn đối với những phụ nữ thích sống hay buộc phải sống một mình.
HẠ NGUYÊNTheo An Giang