Châm ngôn 8:22-31 (ESV)
Đức Chúa Trời đã có ta từ thuở ban đầu công việc Ngài, là công việc đầu tiên trong những việc làm xưa cũ của Ngài. Từ vô cùng xa xưa ta đã được lập nên, ngay từ đầu, trước khi đất dựng nên. Khi chưa có vực sâu, ta đã được sinh ra, khi chưa có những nguồn nước dồi dào. Trước khi các núi được tạo hình, trước khi có các đồi núi, ta đã được sinh ra, trước khi Ngài tạo nên đất với các đồng bằng của nó, hay những bụi đất đầu tiên của thế gian. Khi Ngài lập nên các tầng trời, ta ở đó; khi Ngài vẽ một vòng tròn trên mặt vực sâu, khi Ngài làm cho các tầng trời trên vững chắc, khi Ngài lập nên các nguồn nước ở vực sâu, khi Ngài đặt giới hạn cho biển, để nước không vượt quá mệnh lệnh của Ngài, khi Ngài định ra nền móng của đất, thì ta ở bên cạnh Ngài, như một người thợ giỏi, và ta luôn là niềm vui của Ngài mỗi ngày, luôn vui mừng trước mặt Ngài, vui mừng trong thế giới Ngài đã tạo nên và thích thú với con cái loài người.Tôi biết Châm ngôn là văn học khôn ngoan, một dạng thơ ca của người Do Thái nên chúng ta không hiểu theo nghĩa đen. Nhưng chúng ta hiểu Khôn Ngoan là Con của Đức Chúa Trời, phải không? Vậy làm sao chúng ta hiểu điều này liên quan đến Cô-lô-se 1:16 (ESV)?
Vì bởi Ngài mà muôn vật được dựng nên, ở trên trời và dưới đất, cả những vật thấy được và không thấy được, hoặc là ngôi báu, hoặc là quyền thống trị, hoặc là các quan quyền, hoặc là các thế lực—mọi vật đều được dựng nên bởi Ngài và vì Ngài.Trong Châm ngôn 8, có vẻ như Con đã hiện diện khi Cha tạo dựng, nhưng trong Cô-lô-se 1, chúng ta được cho biết rằng sự sáng tạo đã được thực hiện bởi Con.
Tôi đã suy nghĩ về điều này trong vài tuần; nghĩ rằng r/reformed có thể có một vài ý tưởng.