Khoảng tháng Ba hoặc Tư năm 2021 gì đó, nằm trên giường, lướt web trên điện thoại tìm phim hay hay xem. Lưu vài phim rồi, nhưng không phim nào ấn tượng bằng "Silence". Phim của Martin Scorsese, diễn viên Andrew Garfield, Adam Driver, và Liam Neeson. Nội dung về một thời kỳ mà trước giờ mình chẳng để ý đến. Sao mình lại chưa từng nghe đến phim này nhỉ?
Mình quyết định xem vào một buổi sáng sớm tháng Sáu, lúc đang ngồi xe đi roadtrip 1000 dặm. (May mà mình không bị say xe trong những trường hợp thế này) Xem xong, mình thấy như vừa trải qua một cuộc hành trình dài vậy. "Silence" không giống phim, mà như cả một đời người. Chưa bao giờ mình phải suy nghĩ nhiều về một bộ phim đến thế. Bao giờ cũng vậy. Mới có 16 tuổi, mình chưa từng trải nghiệm điều gì sâu sắc như vậy. Cả câu chuyện về "sự hủy diệt của đức tin" cứ ám ảnh mình mãi. Mình đã nghiên cứu kỹ từng chi tiết của phim. Từng giây phút đều in sâu trong đầu, và vẫn còn đó. Xem xong, mình chẳng muốn xem phim hay chương trình nào khác nữa. Mình sững sờ đến nỗi chẳng muốn làm gì cả. Cứ ngồi đó, đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình.
Cảnh quay phim cũng tuyệt vời, nhưng đó là chuyện khác. Bạn hiểu ý mình chứ, khi xem phim, thường có ý nghĩ "cái này giả". Ví dụ, cảnh nào máu me hay kinh khủng, mình thấy ghê, thấy sai, nhưng vẫn biết đó không phải thật.
Có một vài phim không hề gây ra cảm giác đó trong đầu mình. "Before Trilogy", "There Will Be Blood", "Boogie Nights", và đến giờ thì phim đầu tiên mình nghĩ đến là "Silence".
Câu hỏi chính mình muốn hỏi ở đây không phải là giải đáp về phim, hay ý nghĩa của nó.
Mà mình muốn hỏi bạn xem bạn nghĩ gì sau khi xem phim này?
"Silence" có chỉ là một bộ phim dài và chậm về tôn giáo?
Hay đó là một kiệt tác hiện đại về đức tin và nhân loại?