2. Thủ pháp này được sử dụng như thế nào?
Phá vỡ bức tường thứ tư được chú trọng trong các bộ phim lồng ghép nhiều chi tiết dí dỏm và châm biếm. Mục đích dường như để đảo ngược và châm biếm các trope, cliche (công thức rập khuôn) thường thấy.
Thủ pháp này được dùng lần đầu tiên trong một tác phẩm phim lớn vào năm 1918, Men Who Have Made Love to Me của Mary McLane. Trong đó, nhân vật chính Mary nhìn vào máy quay và kể về những cuộc tình của mình như thể đang nói chuyện với khán giả.
Đến thập niên 1970, các tác phẩm châm biếm của nhóm nghệ sĩ hài Anh Quốc Monty Python đã mang thủ pháp đến gần với đại chúng hơn.
Đôi khi, phá vỡ bức tường thứ tư được dùng để làm giảm không khí căng thẳng trong các cảnh quay. Có những lúc khác, thủ pháp được sử dụng lặp đi lặp lại do cá tính của nhân vật gắn liền mật thiết với nó.
Trong Birdman, nhân vật chính liên tục nhìn vào máy quay để nói chuyện trực tiếp với khán giả và miêu tả các hành động cũng như dòng suy nghĩ của bản thân. Hay trong Ferris Bueller’s Day Off, thủ pháp này được sử dụng trong cả bộ phim để cho thấy cá tính của cậu nhóc tuổi teen Ferris trong một ngày cúp học của cậu.
Trong Annie Hall sản xuất năm 1977 của Woody Allen, thủ pháp này được áp dụng xuyên suốt bộ phim để cho thấy cá tính của nhân vật chính - Alvy Singer và những quan điểm của anh với thế giới. Ở một cảnh quay cãi nhau về một chủ đề triết học, Singer đã mang một nhân vật được nói đến trong cuộc hội thoại - Marshall McLuhan vào trong bộ phim ngay trong lúc đang nói chuyện với một người khác.
Điều này làm tăng tính meta (tự nhận thức) cho bộ phim và góp phần làm sáng tỏ ý của Allen trong Annie Hall, một tác phẩm mang tính mỉa mai giới tri thức New York thập niên 1970.