Thơ lục bát về mùa hạThời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoàiThơ lục bát về mùa hạThời gian hỡi biết sao giữ lại Tuổi học đường cứ mãi rời tôi Viết dòng nhật ký lưu hồi Một thời đã vắng hạ ôi nhớ hoàiTHƠ LỤC BÁT MÙA HẠTác giả: Lãng Du KháchHạ đến gọi khúc chia xaHạ đến gọi phượng nở hoa gọi hèHạ đến rộn rã tiếng veHạ đến gọi nắng trưa hè gắt gao Hạ về vàng nắng hanh haoHạ về gọi nắng gió Lào nồng oiHạ về giọt nắng đưa thoiHạ về cây rủ bóng soi rũ cành Hạ mang ta nắng vàng hanhHạ mang bằng tím trên cành rộ hoaHạ mang áo trắng chia xaHạ mang mơ mộng tình ta học trò Hạ ơi ta nhớ phượng rơiHạ ơi ta nhớ cái thời trắng tinhHạ ơi trong nắng lung linhHạ ơi phượng lỡ dứt tình bay xa Hạ rời ta mãi bôn baHạ rời thu tới lá xa lìa cànhHạ rời gọi tiết trời xanhHạ rời gọi mãi tình anh cùng nàng.BÀI THƠ: SẮC ĐỎ HẠ THƯƠNGTác giả: Quý PhươngHạ về phượng thắm hàng câySân trường ngập nắng tung bay áo dàiHẹn nhau lưu bút trao tayMùa vương vấn củ mắt ai lén nhìnHạ ơi mùa của chúng mìnhViết trang nhật ký tự tình chia xaLuyến lưu rơi rớt giọt ngàPhút giây bịn rịn rời xa không đànhKhi không gọi hắn bằng anhĐường xưa từng bước song hành bên nhauVẫn thường gọi hắn mày taoBây giờ bẽn lẽn gặp nhau cuối đầuTiếng ve vang khúc nhạc sầuCòn đâu mùa củ đưa vào câu thơÁo ai trắng mãi dại khờĐể cho một kẻ ngẩn ngơ trong lòngVới tay đón cánh phượng hồngBâng khuâng dừng bước phiêu bồng chiều nayTình thơ chưa kịp trao tayHạ ơi nổi nhớ vẫn đầy trong tim.BÀI THƠ: HẠ VỀTác giả: Phượng LoanMùa xuân cất cánh bay rồiHạ đang rừng rực lên ngôi đất trờiDát vàng rực rỡ muôn nơiẨn trong trái chín, nhuộm ngời hương hoa.Ve sầu ngân vọng khúc caPhượng hồng rực lửa chia xa bạn bèTháng tư mới chớm sang hèMà sao lòng bỗng nghe tê tái lòng.Hạ về mây trắng thong dongRủ đàn ong mật dạo rong vườn nhàRủ cơn gió đến la đàRủ cơn mưa xuống cho ngà ngà say.Hạ về chắp cánh diều bayTuổi thơ tỉnh giấc chợt lay mình về...!BÀI THƠ: HÈ VỀTác giả: Lê Thanh TâmTìm về Hạ cũ quanh coHỏi ngày xưa có buồn xo tháng ngàyNắng vừa khẽ chạm bàn tayChợt mưa rơi đến ướt vai mất rồiNhớ hoài mùa cũ trong tôiÁo em trắng mộng bồi hồi ngẩn ngơChiều nay ngắm cánh phượng mơBỗng đâu thấy lại bài thơ năm nàoThẹn thùng viết - ngại ngùng traoĐể giờ năm tháng ngã màu thời gian!Xa nhau buổi ấy hè sangTiếng ve gọi mãi theo hàng phượng đưaHạ ơi! thương mấy cho vừaNhớ ơi! còn đấy giọt thưa, giọt gầyVề thăm niệm khúc chiều nayNghe chút rong ruổi theo ngày tháng xưa! Tôi yêu thơMượn câu chữ Viết lên nỗi nhớkỉ niệm hè cứ ngỡ chẳng phaiBạn bè những tưởng lâu dài Giờ đây tiễn biệt cách hai nẻo đườngƠi xát phượng rớt vương từng mảnhVẫn mái trường đã lạnh tiếng aiNgậm ngùi lệ chảy lăn dàiNhớ thương lời giảng vọng tai thuở nàoThời gian hỡi biết sao giữ lạiTuổi học đường cứ mãi rời tôiViết dòng nhật ký lưu hồiMột thời đã vắng hạ ôi nhớ hoài.. (Tím Ngốc)