#NNTD_Gocuatamthuc
Tôi lướt mạng, kéo như vô thức qua những bài viết dài ngắn, vui buồn. Chẳng gì đọng lại. Mơ hồ trên chiếc điện thoại sáng lên trong bóng đêm rất lâu. Ánh nhìn dừng lại ở một tấm ảnh. Gọi là ảnh cũng chẳng đúng, chỉ là một dòng chữ trên phông nền đen. Chẳng bay bổng hay mang nhiều ý nghĩa. Chỉ đơn giản là một câu hỏi.
“Nếu không vướng bận cơm áo gạo tiền, ước mơ của bạn là gì?”
Đó không phải là một câu hỏi. Là một trăn trở mà không phải ai cũng có thể ngay lập tức tìm ra đáp án. Giống như tôi, dừng lại thật lâu, suy nghĩ thật lâu. Hồi tưởng lại về quá khứ. Ngẫm ngợi đến tương lai. Rồi chạm đến hiện tại. Hình như tôi đã quên mất ước mơ của mình là gì. Quên từ năm tôi vừa mười tám.
Năm cuối cấp thường vẽ ra ước mơ như mây trời. Bồng bềnh và tươi đẹp. Nhưng cô giáo chủ nhiệm chỉ nói về chuyện học hành. Dặn dò mỗi đứa chúng tôi rằng, phải chọn khối mà mình có thể thi đậu. Đừng chọn môn học dắt tôi đeo đuổi ước mơ. Nghề nghiệp là thứ để nuôi sống bản thân, không phải thứ để cố sống cố chết chạy theo rồi lao vào ngõ cụt. Ước mơ vùi vào từng trang vở khi phải đắn đo chọn đậu đại học hoặc chạm vào đam mê. Đắn đo cho đến khi bước vào phòng thi cũng chỉ toàn áp lực điểm cao và vào được trường tốt.
Tuổi mười tám nên được thỏa chí bay nhảy. Khám phá những điều mới mẻ. Vùng vẫy học cách trưởng thành. Nhưng ba mẹ lo sợ xô bồ ngoài kia ném tôi vào trong những cám dỗ. Sợ đông đúc bon chen kéo tôi đi lạc đường. Sẽ học ở đâu trở thành đề tài trong mỗi bữa cơm, sau giờ tan lớp còn ong ong lời thầy cô giảng bài. Những định hướng gò bó tôi lại trong một vòng tay ôm ba mẹ có thể săn sóc và quan tâm. Những răn đe kéo tôi vùi mình nằm im trong chiếc kén. Kệ cho bản thân đã từng khát khao được thoát khỏi lớp vỏ che chắn.
Năm ấy thanh xuân chẳng đẹp như nhiều người vẫn kể. Có lẽ chỉ là đối với tôi, hoặc với rất nhiều người. Năm ấy không nhiệt huyết cuộn trào như tôi vẫn thường mơ tưởng. Có lẽ tôi tự mình tô vẽ nhiều quá, hoặc chưa từng nguệch ngoạc tạo ra những khoảnh khắc rạng ngời.
Tôi đậu đại học, với một số điểm làng nhàng, một nghề nghiệp không có nhiều hăng hái, tại một trường đại học cách nhà chẳng xa. Thanh xuân trôi đi một cách đơn điệu. Cuộc đời cũng lệch khỏi bánh răng của một cỗ máy từng muốn lao vào guồng quay cuộc sống. Tôi nằm im giữa năm tháng lặng lẽ trôi. Hoặc là do chính tôi tự mình lặng lẽ. Công việc ổn định. Cuộc sống bình an. Nhưng lòng lại vô cùng tĩnh lặng. Như chiếc đồng hồ đều đặn xoay từng vòng, đi bao xa cũng chỉ trùng lặp vô cùng tẻ nhạt. Ước mơ vùi lại vào năm tháng cũ, mờ đi như con số bị phủ lên lớp bụi thời gian.
Hôm nay đôi mắt tôi dán chặt lên dòng chữ ấy. Nếu trước kia không điểm số, tương lai. Nếu bây giờ không cơm áo, gạo tiền. Ước mơ của tôi là gì?
Là một cô thợ may, thiết kế ra những bộ trang phục hợp mốt. Là ngôi nhà ở một thôn quê hẻo lánh, trồng rau và nuôi những chú mèo. Là một chuyến đi du lịch không có điểm kết thúc cho tới chừng thật mệt mỏi. Vòng lặp của một cuộc đời nhàm chán, làm một công việc tẻ nhạt, trong một thành phố bộn bề. Tất cả nuôi lớn trong tôi nhiều ước mơ hơn. Chỉ là không dám chạm đến, giấu hết vào trong một ngày bình thường an ổn.
Tắt điện thoại, tôi lại gác tay lên trán. Đêm ngả nghiêng nuốt trọn những thổn thức trong lòng. Những cồn cào thôi thúc tôi tiến thêm một bước chạm vào ước mơ. Những lo sợ vu vơ khiến tôi do dự lùi lại vào những bình yên mà tôi đang có. Dỗ dành mình... hay là tiếp tục chờ đợi. Chờ đến ngày không còn nặng nề những áp lực và trách nhiệm, tôi sẽ đủ can đảm xé rách lớp vỏ để thoát ra.
Chắc sẽ có người cười chê tôi hèn nhát. Sẽ có kẻ tán đồng với sự trốn tránh của tôi. Không sao, chỉ cần tôi nhớ ra mình có khát vọng, có ước mơ thôi là đủ. Đợi thêm một chút nữa thôi, biết đâu sớm một ngày tôi có thể chạm tới nó!
Li Phan ?Link bài viết trên Group Tay Đan: ƯỚC MƠ CỦA BẠN LÀ GÌ...